CÓ MỘT LỖ TRỐNG Ở GIỮA
TRÁI TIM
“Khi anh ấy đi rồi, tôi
mới cảm thấy có một lỗ trống ở giữa trái tim”
Đó
là lời của bài hát “Hole in my heart” mà cũng là lời của nhiều cô gái lắm.
Nhưng tôi thì thấy đâu phải chỉ khi anh ta đi rồi, bạn mới cảm nhận được lỗ trống
đó. Có phải từ lúc chúng ta bắt đầu hục hặc nhau, bạn đã thấy trái tim mình đau
và trống trải rồi? Và trước đó nữa, khi anh ta còn chưa xuất hiện, cũng đã từng
có những khi bạn thấy lòng trống không, cô đơn đến độ không hiểu vì sao mình
đáng thương như vậy? Có phải rằng chỉ đúng vào lúc hạnh phúc nhất, ta mới có
chút cảm giác rằng trái tim mình đã đầy đủ?
Như
vậy thì cái lỗ trống đó không phải là do anh ta đem tới hay anh ta đánh cắp một
mảng tim của bạn rồi đem đi. Có một lỗ trống to lớn luôn luôn nằm ở giữa trái
tim bạn, ngay từ khi chúng ta chào đời. Chỉ có sai lầm rằng, chúng ta luôn cứ
tưởng cần phải đi tìm một người lấp vào chỗ trống ấy. Khi anh ta đến, dang tay
vừa khít vào đó, chúng ta reo vui, thế là trái tim đã lành rồi. Nhưng đến khi
anh ta mỏi, anh ta bắt đầu cựa quậy ở giữa trái tim, ta bắt đầu đau. Rồi khi
anh ta ra đi, trái tim lại trống hoác một lỗ trống như cũ, hoặc nó còn có thể
to hơn nữa, vì khi anh ta loay hoay thoát ra, anh ta chẳng may đã làm lỗ trống
xoạc rộng thêm. Nên bạn tưởng mình bây giờ mới có một lỗ trống đau đớn như vậy,
vì người đó.
Nhưng
không phải như vậy đâu, sự thật không phải như vậy.
Đem
một người lấp vào lỗ trống của trái tim không phải là cách. Nên có những cô gái
yêu đến bao nhiêu lần vẫn cứ đau, dù đã cố gắng thay hết người này đến người
khác vào lỗ trống đó. Bới đơn giản, đàn ông không sinh ra để làm nhiệm vụ vá lỗ
trống của trái tim bạn. Chỉ là bạn đã bắt anh ta điền vào chỗ trống đó mà thôi.
Cái
lỗ trống bẩm sinh đó bắt buộc phải được vá bằng yêu thương. Nhưng cầu mong có
yêu thương từ người khác là một điều phi lý. Dù chúng ta nghĩ rằng, theo lẽ
công bằng, hễ ta cho đi yêu thương thì ta sẽ được lấy lại yêu thương. Nhưng chờ
mong thế thì tình yêu có khác chi một cuộc mua bán đổi chác? Đã là một cuộc mua
bán, đổi chác thì đương nhiên có cái giá của nó. Nên đến khi phải trả giá, thì
xin đừng trách ai.
Thứ
yêu thương duy nhất có thể vá được cái lỗ trống bẩm sinh ấy là yêu thương phát
ra từ chính nội tại của bản thân. Thứ yêu thương đó chỉ có mình mới có. Người ta
bảo, mình phải thương mình trước tiên, từ bi phải từ bi với mình là đầu tiên. Một
khi thấy cô đơn, trống tải hay một vết thương lòng bắt đầu nổi lên, đầu tiên là
phải quay lại với trái tim mình, dỗ dành, âu yếm, xoa dịu nó. Phải làm lành vết
thương của mình trước. Phải để cho tâm mình an lạc hơn bao giờ hết. Phải dùng hết
tất cả yêu thương để bù vào lỗ trống cho trái tim mình. Rồi hãy làm những việc
khác.
Nếu
bạn tin là mình có thể cho đi yêu thương với một người, thì trước hết, mình phải
đủ tình thương cho mình trước đã. Ta chỉ có thể cho người cái thứ mà ta có.
Đúng ra, ta thừa thứ đó thì càng tốt. Có những phụ nữ đã bắt đầu mối quan hệ
khi chưa kịp yêu bản thân, cố lấp người tình vào chỗ trống trong tim, rồi cứ thế
là đem cho yêu thương. Giống như trong nhà con cái chưa đủ no, đã vội đem hết của
cải bố thí cho người khác, vậy là quá bạc với mình. Bạc với mình thì Lão tử dạy
rồi, trời tru đất diệt.
Còn
những trường hợp người đàn ông quay lưng đi, thấy trái tim bị trống, ta thường
tru tréo đi đòi lại cái mảnh tim anh ta đã đánh cắp. Khốn khổ quá, lỗ trống là
có sẵn, anh ta có đánh cắp cái gì của bạn đâu mà bây giờ đòi lại. Anh ta không
có lỗi, chỉ là vì bạn tự cho đi yêu thương của mình, thứ yêu thương mà đáng ra
bạn phải dành để vá trái tim mình trước tiên. Giống như bạn lỡ lấy gạo trong
nhà đem cho một người qua đường và chờ đợi anh ta đi nấu cơm cho mình no vậy.
Đáng ra phải tự nấu cho mình no trước, biết chắc mình no, mình khỏe rồi thì
mình mới đem cho chứ. Như vậy, người ta nấu lại cho mình thì mình biết ơn, còn
không thì mình cũng vui. Còn đói bụng mà đem cho gạo chờ được ăn thì ấm ức là
đúng rồi.
Nên
hãy yêu thương mình nhiều nhất. Không phải yêu thương có nghĩa là làm cho mình
sung sướng, shopping, du lịch, ăn uống, không tiếc tiền cho bản thân. Cái đó
mình mới chỉ thương cái thân mình thôi chứ đã thương được trái tim đâu. Mà trái
tim mới là đứa trẻ đang đau, đang cần được chăm sóc nhất.
Thương
lấy trái tim là quay lại với bản thân, lắng đọng để mọi cảm giác tiêu cực lắng
xuống. Trái tim lành mạnh rồi thì khó bị kích động bởi những yếu tố bên ngoài,
những lời nói, hành vi của người tình hay người thân. Hít thật sâu rồi thở ra.
Ta chỉ nghĩ đến trái tim ta thôi, bạn thấy không, càng nghĩ sẽ càng thấy nó
đáng thương. Bởi ta đang hành hạ nó bằng hờn giận, bực dọc, tiếc nuối, cô đơn,
đau xót… Ta còn đầu độc trái tim bằng ký ức đẹp hay không đẹp. Càng làm vậy thì
lỗ trống càng lớn, trái tim càng kêu cứu, ta càng đau hơn.
Vá
lấy lỗ trống của trái tim bằng những yêu thương từ nội tại, đến khi yêu thương
thừa trong tim, nó tự khắc tràn ra bên ngoài. Đó là năng lượng yêu thương tích
cực từ một trái tim khỏe. Nó làm người khác thấy vui. Còn năng lượng yêu thương
từ trái tim có một lỗ trống to oạch thì tiêu cực rồi, nó dễ làm người ta mệt mỏi.
Nên
có nguyên lý ngược đời, sao những cô gái được gọi là bitchy lại được yêu nhiều?
Vì bạn không là họ, bạn chỉ nhìn bề ngoài nên không biết đấy thôi. Thực ra chỉ
là họ đem yêu thương vá trái tim mình trước tiên, rồi mới đem yêu thương đi
cho. Có thể là ít yêu thương đấy, nhưng toàn là loại yêu thương tích cực. Còn bạn
đem hết tình yêu từ trái tim quặt quẹo, có lượng mà không có chất, lấy gì không
làm đau người, đau mình?
(tạ ơn thầy Thích Nhất Hạnh
và Đức Pahật. Chỉ cần đôi phút thiền theo lời Thầy qua Youtube mà mọi chất độc
trong lòng đã đi đâu hết rồi. Lại thấy an lạc để mỗi ngày được gần với tâm Phật
hơn nữa. A di đà Phật.)


