Đã bao giờ bạn phải lòng một mùi
hương nào đó chưa?
Tôi có một khứu giác kỳ lạ, nó
luôn đưa thẳng những gì cảm nhận về trái tim. Một mùi hương không chỉ là một
mùi hương, nó gợi nhớ ký ức, xuyên qua nỗi buồn và đọng lại cảm giác yên ắng và
cảm động.
Tôi thường phải lòng mùi nước hoa
đàn ông khi anh ta đưa tôi đi bằng xe máy. Nhiều người không biết rằng, những
hương nước hoa đậm mùi khi đi vào trong một chiếc xe hơi sẽ dễ gây cho phụ nữ
váng đầu đến ngạt thở. Nhưng khi đi xe máy thì khác, mùi gió, bụi bặm thường khiến
mùi hương trở nên giàu tưởng tượng, như thể người đàn ông này chắc hẳn vừa
phóng khoáng, vừa bí ẩn, vừa tình cảm. Và trong một phút giây nào đấy, tôi đã
quên mất mình là ai, anh là ai, quan hệ chúng tôi tên là gì. Chỉ còn lại hương
thơm và hơi ấm của chiếc cổ dày và tấm lưng rộng, như thế nó thuộc về mình, như
thế ta có thể tựa vào đấy, vĩnh viễn không thôi.
Đã bao giờ bạn thử áp mặt vào một
chiếc sơ mi vừa ủi hay chưa? Trong tất cả công việc nhà, công việc yêu thích nhất
là ủi đồ. Kỳ lạ chưa, cảm giác trải phẳng phiu chiếc áo sơ mi đàn ông luôn khiến
tôi tràn ngập thương yêu. Mùi Downy quyện trong từng thớ vải khiến ta nghĩ về một
buổi sớm mai, khi ta còn là con mèo lười ngái ngủ, có một người đàn ông thức dậy,
pha cà phê nóng và mặc chiếc áo phẳng phiu này đến công sở. Và ta đã đồng hóa
mùi áo sơ mi với mùi của một người đàn ông đàng hoàng, vững vàng, chung thủy nhưng
chỉ có trong tưởng tượng của mình mà thôi.
Sáng nay tôi thức dậy sớm, mùi ngọc
lan trong vườn sớm thơm ngan ngát. Tôi pha một ly cà phê cho mình và bất giác
nhận ra, tôi chỉ còn thiếu một chiếc áo sơ mi để ủi nữa thôi…


