Thứ Năm, 29 tháng 11, 2012

Yêu em yêu thêm tình phụ

Yêu em yêu thêm tình phụ
Yêu em lòng chợt từ bi bất ngờ...
(Trịnh Công Sơn)

-----------------------------------------------------------------------------
Mọi người thường hỏi mình thích người đàn ông thế nào?

Mình trả lời rằng: tốt nhất là người đã từng bị tình phụ, và tốt hơn nữa nếu đã từng phụ tình.

Mọi người thường hỏi sao lạ vậy? Sao không chọn người đẹp trai, thành đạt, tốt bụng, có thẩm mỹ, có quan điểm sống....? Sao lại chỉ thích những người có quá khứ buồn đau hay tội lỗi kín trời?

(teaser thôi, buồn ngủ rồi, hôm nào rảnh viết tiếp vậy)

P/S: Đúng là mình đã quen phát biểu những lời ngông nghênh rồi, nhiều khi muốn nói rằng quan tâm đến ai đó chân thành khó quá. Giá mà an biết rằng em thương anh biết chừng nào...


Chủ Nhật, 25 tháng 11, 2012

Cho những ngày giông gió và vô vị...

Trong nhiều năm liền, em chỉ có một ước mơ duy nhất là bớt sống tỉnh táo.

Tất cả các trang web dạy tình yêu cho phụ nữ đều khuyên cô ấy có một trái tim và một cái đầu tỉnh táo. Họ thường bảo với đám phụ nữ bi lụy vì tình rằng hãy dùng cái đầu thông minh của mình mà nhìn ra gã đàn ông kia chẳng có gì tốt đẹp, chẳng có gì xứng đáng để tôn thờ, chẳng có gì để mà phải đau khổ. Em nghĩ những trang báo nọ, người viết ra thực chất chẳng bao giờ sống qua nỗi khổ của một cái đầu lạnh, nên họ đâu hiểu nổi, một cái đầu lạnh có khi còn tạo ra nhiều niềm đau hơn một trái tim mù.

Giá như em chỉ có mỗi trái tim hoang dại của Carmen thì em đã hạnh phúc hơn rất nhiều. Thì có nghĩa là em chẳng cần biết anh là ai, anh sẽ ra sao, chúng ta cũng không cần phải toan tính cuộc đời phía trước, cũng chẳng bao giờ phải chuẩn bị rằng bao giờ con cái chúng ta ra đời, chúng ta sẽ sống ở đâu, chúng ta sẽ có bao nhiêu tiền trong 10 năm tới. Được như thế thì tốt quá, vì em chỉ cần là em thôi, yêu anh mù quáng như một đứa trẻ 15 yêu một nhóm nhạc thần tượng, vĩnh viễn biết họ không thuộc về mình, vĩnh viễn không đo đạc tình yêu của thần tượng dành cho mình bao nhiêu, vĩnh viễn không biết dỗi hờn, vĩnh viễn thiếu vắng tương lai.  Yêu mù quáng thì dễ quá. Thích thì nói. Yêu thì trưng trổ. Giận hờn thì update status cho cả thế giới biết. Khi không được đáp lại thì có thể gào khóc, có thể van xin, có thể quỵ lụy. Rồi đã cũng có ngày sẽ buông tay mù quáng, sẽ phủi tay đi, sạch bong, nhẹ bẫng, và ra đi tìm một thần tượng mới, nhẹ nhàng như không.

Ước chi được sống như Carmen. Yêu không toan tính, hết mình đến mức vô tình, từ chàng Jose đến Escamillo, bằng tất cả sự ngờ nghệch ngây ngô.



Nhưng em chỉ là em thôi. Em không thể sống như Carmen, và vĩnh viễn không bao giờ được như vậy.

Khi bắt đầu yêu, em bắt đầu toan tính. Em muốn có bước 1, và em muốn bước tiếp bước 2. Em có bước 3, em biết sẽ rẽ hướng ở bước 4. Và cứ như thế, em vẽ cho mình cả một hành trình, cả một bản đồ, đi từ điểm đầu tiên là mỗi mình em, đến điểm tiếp theo là có anh, bên anh. Rồi từ đó, anh và em, chúng ta sẽ đi tiếp đến điểm có các con của chúng mình. Em yêu như đang chơi trò điện tử Mario hái nấm, vì đã thất bại nhiều lần rồi nên luôn biết Level này sẽ có con đường sẽ có những gì, và cần phải thu lượm những gì để có hạnh phúc. Em thậm chí còn biết rõ rằng đích đến của chúng ta, còn phải hái lượm thêm cả tài sản, tiền và các mối quan hệ gia đình xung quanh.

Nhưng em vẫn là chỉ là chàng Mario ngờ nghệch, dù đầy toan tính vẫn quên rằng mình vẫn chỉ đi một mình. Nàng công chúa ở Level cuối cùng chưa chắc gì muốn được giải cứu, khi nàng được giam lâu đài đá thoải mái đến thế. May mắn cho chàng Mario rằng không có ai cảnh cáo chú trong suốt chặng đường rằng công chúa chẳng cần chàng, chàng vẫn hăm hở và sung sướng đến độ Game Over bao nhiêu lần, vẫn cứ sẵn lòng bắt đầu hành trình lại từ đầu. 

Em bất hạnh hơn, bởi con đường của em, ở bất kỳ điểm nào, cũng có người nhắc em dùng cái đầu tỉnh táo của mình mà nhìn lại, liệu em có phải là chàng Mario đi mãi vẫn chỉ có đích đến là Game Over. Cho dù anh nói đến 1000 lần những điều em muốn nghe thì em vẫn cứ đủ tỉnh táo để thấy trước tương lai mờ sương. Lạnh và buồn như một ngày cuối năm tê tái, ta có thể buông tay khỏi đời nhau bất kỳ lúc nào...

Em cũng có những nỗi niềm riêng... nhưng vì toan tính quá mà chẳng bao giờ dám nói vì sợ người mình yêu tổn thương. Có những buồn đau nhưng muốn giữ kín bởi vì sợ mối quan hệ đi vào ngột ngạt. Em sợ một kết cuộc Game Over. Và em còn sợ hơn nữa, nó sẽ không Game Over ở Level 1, Level 2 mà sẽ vào Level 9, khi em chỉ còn cách lâu đài hạnh phúc một bước chân nữa thôi, nhưng em đã kiệt sức mất rồi...

Em ước chi mình có thể mu muội đến điên cuồng như Carmen, sẵn lòng rời bỏ chàng José để đến Escamillo trong tình yêu cuồng nhiệt như tình yêu trước. Em tỉnh táo đến độ biết rằng kể cả khi buông tay nhau, em sẽ đi tiếp ra sao, bằng một trái tim đau những vết sẹo thế nào...

Biết quá nhiều là một nỗi bất hạnh. Bởi vốn dĩ đâu có gì vui ngoài những khoảnh khắc hạnh phúc ngắn ngủi của tình yêu. Cần thêm một chút lo âu chi khiến khoảnh khắc đẹp càng trở nên quá mỏng? 


Thứ Bảy, 24 tháng 11, 2012

Nghe Phật dạy về tình yêu



Này người trẻ, bạn có biết Phật dạy như thế nào về tình yêu? Tôi đã may mắn tham dự một buổi pháp thoại của Thiền sư Nhất Hạnh về tình yêu: mối quan hệ giữa yêu thương và hiểu biết, tình yêu từ bi hỉ xả, tình yêu và tình dục. Ông gọi đó là “yêu thương theo phương pháp Phật dạy”.

Trước khi bắt đầu bài thuyết pháp của mình tại Tổ Đình Trung Hậu - Vĩnh Phúc, Thiền sư Nhất Hạnh đã mời các bạn trẻ ngồi lên trên, để có thể nghe thật rõ. Ông muốn nói về tình yêu, bản chất tình yêu nhìn từ góc độ Phật giáo.


Miệng mỉm cười, ông đã kể một câu chuyện tình yêu, giản dị thôi nhưng hàm ý sâu sắc: Có một chàng trai ở vùng California - Mỹ, rất đẹp trai, học giỏi, tốt nghiệp một trường đại học nổi tiếng, có nhiều bạn gái xinh đẹp. Chàng trai sống với mẹ, người mẹ biết trong các cô gái ngưỡng mộ con mình, có một cô gái không xinh nhất, cô không trắng, không cao lắm nhưng được chàng trai đặc biệt chú ý. Ngạc nhiên, người mẹ hỏi con trai: Vì sao con lại thích cô gái ấy, cô ta đâu có gì nổi bật ? Cô ấy hiểu con - chàng trai trả lời đơn giản.


Chàng trai học ngành công nghệ thông tin nhưng rất hay làm thơ. Mỗi lần chàng đọc thơ, cô gái nọ lắng nghe rất chăm chú và có những nhận xét sâu sắc, trong khi những cô gái xinh đẹp kia không để ý gì đến. Chàng trai đã chọn người yêu không vì vẻ đẹp bề ngoài, mà bởi sự lắng nghe và thấu hiểu.


“Đạo Phật cũng dạy như vậy, có hiểu mới có thương, tình yêu phải làm bằng sự hiểu biết”, Thiền sư kết luận.


Muốn thương phải hiểu
Trong đạo Phật, từ bi gắn liền với trí tuệ. Không hiểu, không thể thương yêu sâu sắc. Không hiểu, không thể thương yêu đích thực. Hiểu chính là nền tảng của tình thương yêu.

Mỗi người có những nỗi niềm, những khổ đau, bức xúc riêng, nếu không hiểu, sẽ không thương mà giận hờn, trách móc. Không hiểu, tình thương của mình sẽ làm người khác ngột ngạt, khổ đau. Không hiểu, sẽ làm người mình thương đau khổ suốt đời.

Nhân danh tình thương, người ta làm khổ nhau. Chuyện đó vẫn thưòng xảy ra. 

Được hiểu và được thương vốn là một nhu cầu muôn đời của con người. Nhiều người thường cảm thấy không ai hiểu mình. Họ “đói” thương, “đói” hiểu. Họ thơ thẩn, lang thang trong cuộc đời tìm người hiểu mình, thương mình. Gặp được người hiểu mình, thương mình là may mắn lớn của cuộc đời. Tình yêu nảy nở, lớn lên từ đó.

Vậy nên, “có hiểu mới có thương” là nguyên tắc chọn người yêu, chọn chồng/vợ theo quan điểm Phật giáo. Dù người ta có đẹp, có giàu đến đâu nhưng không hiểu mình sẽ làm mình khổ suốt đời. Hôn nhân có thể mở ra những con đường hoa hồng, có thể mở ra cánh cửa tù ngục. Chọn vợ, chọn chồng là một sự mạo hiểm lớn. Hãy cẩn thận, nếu không muốn chọn án tù chung thân cho cuộc đời mình.

Chọn người hiểu và thương mình - hãy nhớ - đó là nguyên tắc tìm người tri kỷ trong cuộc đời.

Bốn yếu tố của tình yêu: Từ - bi - hỉ - xả

Phật dạy về tình yêu rất sâu sắc. Tình yêu phải hội tụ đủ bốn yếu tố: từ, bi, hỉ, xả.

“Từ” là khả năng hiến tặng hạnh phúc cho người mình yêu. Yêu thương không phải là vấn đề hưởng thụ, yêu thương là hiến tặng. Tình thương mà không đem đến hạnh phúc cho người yêu không phải là tình thương đích thực. Yêu mà làm khổ nhau không phải tình yêu. Có những người yêu nhau, ngày nào cũng khổ, đó là tình yêu hệ luỵ, chỉ mang tới sự khổ đau. Yêu thương ai đó thực sự, nghĩa là làm cho người ta hạnh phúc, mỗi ngày.

“Bi” là khả năng người ta lấy cái khổ ra khỏi mình. Mình đã khổ, người ta làm cho thêm khổ, đó không thể là tình yêu đích thực. Còn gì cho nhau nếu chỉ có khổ đau tuyệt vọng. Người yêu mình phải là người biết sẻ chia, biết xoa dịu, làm vơi bớt nỗi khổ của mình trong cuộc đời.

Như vậy, “từ bi” theo Phật dạy là khả năng đem lại hạnh phúc cho nhau. Yêu thương ai là phải làm cho người ta bớt khổ. Nếu không, chỉ là đam mê, say đắm nhất thời, không phải là tình yêu thương đích thực. “Từ bi” trong tình yêu không phải tự dưng mà có. Phải học, phải “tu tập”. Cần nhiều thời gian, để quan sát, để lắng nghe, để thấu hiểu những nỗi khổ niềm đau của người yêu, để giúp người ta vượt qua, tháo gỡ, bớt khổ đau, thêm hạnh phúc.

“Hỉ” là niềm vui, tình yêu chân thật phải làm cho cả hai đều vui. Dấu ấn của tình yêu đích thực là niềm vui. Càng yêu, càng vui, niềm vui lớn, cả gia đình cùng hạnh phúc. Cuộc nhân duyên như thế là thành công.

“Xả” là không phân biệt, kì thị trong tình yêu. Mình yêu ai, hạnh phúc của người ta là của mình, khó khăn của người ta là của mình, khổ đau của người ta là của mình. Không thể nói đây là vấn đề của em/ anh, em/ anh ráng chịu. Khi yêu, hai người không phải là hai thực thể riêng biệt nữa, hạnh phúc khổ đau không còn là vấn đề cá nhân. Tất cả những gì mình phải làm coi đó là vấn đề của hai người, chuyển hoá nỗi khổ đau, làm lớn thêm hạnh phúc.

Này người trẻ, bạn nghĩ về tình yêu của mình đi, có “từ bi hỉ xả không”? Bạn hãy can đảm tự hỏi mình rằng “Người yêu ta có hiểu niềm vui nỗi khổ của ta không? Có quan tâm đến an vui hàng ngày của ta không? Người ấy có nâng đỡ ta trên con đường sự nghiệp không?...” Và tự hỏi lại mình, liệu bạn có đang thành thực với tình yêu của mình?! Liệu tình yêu của bạn đã đủ “từ bi hỉ xả”?!




Tình dục và tình yêu
Phật giáo quan niệm như thế nào về tình dục trong tình yêu? Không phải ngẫu nhiên mà vị thiền sư tôi được hạnh ngộ bắt đầu vấn đề này bằng cách bàn về “thân tâm” trong truyền thống văn hoá Á Đông.

Trong truyền thống văn hoá ta, thân với tâm là “nhất như”, tức là nếu ta không tôn kính thân thể người yêu thì cũng không tôn kính được tâm hồn người ấy. Yêu nhau là giữ gìn cho nhau, kính trọng nhau. Khi sự rẻ rúng xem thường xảy ra thì tình yêu đích thực không còn.

Thân thể ta cũng như tâm hồn ta. Có những nỗi niềm sâu kín trong tâm hồn, chúng ta chỉ chia sẻ với người tri kỉ. Thân thể ta cũng vậy, có những vùng thiêng liêng và riêng tư, ta không muốn ai chạm tới, ngoài người ta yêu, ta tin, ta muốn sống trọn đời, trọn kiếp.

Trong tình yêu lớn và cao quý, bất cứ lời nói và cử chỉ nào cũng phải biểu lộ sự tương kính. Người con trai phải tôn trọng người con gái mình yêu, cả thân thể lẫn tâm hồn. Người con gái biết giữ gìn, cũng là biết làm người yêu thêm tương kính, nuôi dưỡng hạnh phúc lâu dài về sau.

Bạn muốn thương yêu theo phương pháp Phật dạy chăng? Hãy hiểu, thương và tương kính người yêu của mình, cũng chính là đem hạnh phúc đến cho người và cho mình vậy!


HT Thích Nhất Hạnh
 


x



Thứ Ba, 6 tháng 11, 2012

Nữ quyền hay nữ tính




NÀNG THƠ TRÊN CHIẾC PEDAN

Anh bạn tôi, trong ngày họp lớp kỷ niệm 15 năm kể từ ngày rời khỏi mái trường cấp 3, trong lúc ngà ngà, anh thủ thỉ với tôi rằng nhiều đêm anh vẫn cứ mơ thấy hình ảnh cô bạn ở lớp bên, tóc dài, áo dài tung bay trên chiếc xe đạp cũ. Bao nhiêu năm rồi mà cô bạn cùng lớp đi xe đạp nào đó vẫn cứ là giấc mơ tình đầu không thành, còn nằm lại mãi trong lòng anh, khiến anh đôi lúc ngẩn ngơ hoài.

Tôi nghĩ kể cũng lạ thật. Anh có vợ đẹp, vừa giỏi lại vừa giàu. Ngày ngày chị ấy vẫn lái chiếc xe Mercedes sang trọng đầy kiêu hãnh đến sở làm. Sở hữu một người đàn bà đẹp phía sau vô lăng như thế, hà cớ gì anh cứ để cho hình ảnh cô gái mong manh trên chiếc pedan làm phiền những giấc mơ của mình mãi?

Anh bảo rằng với đàn ông, thơ mộng nhất là khi nhớ về những người con gái đi xe đạp. Xe đạp gắn với những năm đất nước nghèo khó, mà kỳ lạ là càng giàu có, càng nhiều tình yêu chóng vánh thì mối tình nghèo năm xưa mới trở thành thứ xa xỉ đầy thơ mộng. Xe đạp gắn với những năm tháng học trò, mà khi tuổi đời càng chồng chất, người ta càng có xu hướng mơ về tuổi trẻ. Những ai may mắn được du học ở phương Tây, thì xe đạp lại càng gắn bó với cuộc đời sinh viên trên những tuyến đường cô đơn mà đầy sắc màu lãng mạn. Với những ký ức sâu xa đó, cứ nhìn thấy một thiếu nữ đi xe đạp lướt qua, đàn ông lại nhớ về những thứ tươi đẹp đã trôi qua. Thế nên cho dù xe đạp dường như đã trở thành một thứ lỗi thời giữa thời kỳ đô thị hóa thì trong sâu thẳm, hình ảnh cô gái tóc dài, vai nhỏ, dáng gầy bên những vòng xe xoay vẫn cứ mãi ở lại trong lòng của đàn ông. Thế nên cho dù phụ nữ càng cố gắng trở nên quyến rũ của phía sau của những chiếc vô lăng, buồn thay, đàn ông vẫn chỉ xem những thiếu nữ trên chiếc pedan mới thật là nàng thơ, là biểu tượng nữ tính mà đàn ông muốn âu yếm và chở che nhất.



KHÔNG CHỈ NỮ TÍNH, MÀ CÒN LÀ NỮ QUYỀN

Nhưng đàn ông có biết không, không phải xe hơi mà chính là xe đạp mới là phương tiện đem lại nữ quyền cho phụ nữ. Nếu như thế kỷ 19, người ta vẫn chỉ thấy phụ nữ trong trang phục váy áo xòe rộng, ngồi khép nép trên yên ngựa sau lưng các quy ông thì đột ngột, từ đầu thế kỷ 20, hình ảnh phụ nữ tự tin cưỡi trên con ngựa sắt đã thay thế hoàn toàn vị trí của phương tiện di chuyển có mùi động vật. Chiếc xe đạp một thời đã trở thành niềm đam mê, là biểu tượng thời trang đầy kiêu hãnh và được tôn vinh như một tuyên ngôn của phụ nữ “tôi độc lập, tôi tự tin, tôi tự do và tôi quyến rũ”.



Phương tiện di chuyển tân thời này cũng đã khiến cho thời trang hoàn toàn thay đổi. Những chiếc váy dài lòe xòe đầy diêm dúa của các quy bà, quý cô được cắt ngắn dần để phù hợp cho việc đạp xe. Những chiếc mũ lòe xòe được thay thế bằng mũ nhỏ vành để không làm vướng víu tầm mắt của các người đẹp. Váy ngắn lộ mắt cá, áo khoác dạ và mũ vành nhỏ trở nên thịnh hành, và cùng với chiếc xe hai bánh duyên dáng ấy, một kỷ nguyên tươi sáng dành cho những người phụ nữ tự do và đầy hoài bão đã chào đời.

Xe đạp cứ thế tiến lên thành phương tiện trào lưu bậc nhất. Nó trở nên phổ biến nhất vào thập niên 50, cùng với thời kỳ hoàng kim của âm nhạc, điện ảnh và nghệ thuật. Người ta vẫn nhớ mãi Audrey Hepburn duyên dáng trên chiếc xe đạp nhỏ với chú chó xinh xắn trên chiếc giỏ mây. Người ta không thể nào quên nụ cười rạng rỡ của Marylin Monroe khi dạo chơi trên chiếc xe đạp cùng Arthur Miller những tháng ngày họ còn hạnh phúc. Và nét quyến rũ đầy trễ nải của mèo hoang Brigette Bardot cùng với chiếc mũ rơm vẫn còn mãi là niềm cảm hứng bất tận cho nhiều thi nhân đến tận hôm nay.



 Xe đạp dần thoái trào từ những năm 70 bởi phụ nữ chuyển sang say mê những chiếc xe bốn bánh phù hợp với các đô thị lớn. Nhưng ở những thành phố nhỏ xinh và lãng mạn nhất thế giới, chiếc xe bốn bánh nhả khói mịt mù dường như không thể vừa vặn, nên phụ nữ phương Tây lại quay về với những chiếc xe hai bánh không động cơ. Ở Việt Nam, xe đạp thịnh hành mãi đến tận những năm 90, rồi phụ nữ chuyển sang xe Honda, và rồi tiến lên với trào lưu xe bốn bánh trong những năm gần đây như một cách tung hô nữ quyền. Nhưng cuối cùng thì, giống như một vòng quay, xe đạp cuối cùng cũng đã trở lại.

NHỮNG NGƯỜI MUÔN NĂM CŨ

Gần đây, tôi lại thấy hội “Đạp và Đẹp”, “Yêu xe đạp”… đã ra đời, mà thành viên lại chính là những người phụ nữ trẻ, hiện đại, những người một thời sẵn lòng cầm vô lăng xuyên Việt. Phụ nữ bỗng dưng đã quay lại làm “những người muôn năm cũ”, chuyển sang say đắm những vòng xe 2 bánh không động cơ như một hình ảnh vừa gợi nhớ nữ quyền mà lại không kém phần nữ tính.

Từ ngày xuất hiện những hội phụ nữ xe đạp này, đàn ông thở phào nhẹ nhõm. Cách một cô gái hiện đại di chuyển chậm rãi trên chiếc xe đạp, dừng xe, gạt chống, đến mua một tờ báo, một bó hoa thật là dễ chịu hơn nhiều so với nếu cũng là nàng, đặt gót giày cao gót, bước xuống khỏi ghế vô lăng, đóng mạnh cổng xe, dù cũng là để mua một tờ báo và bó hoa tương tự. Chiếc xe đạp khiến đàn ông nhớ về cô gái tóc dài, vai nhỏ, tà áo tung bay từ thưở trung học, dù rằng hôm nay, chính cô gái ấy đã đi quãng đường dài từ thiếu nữ ngây thơ thành một người đàn bà nhiều trải nghiệm. Đàn ông hồ hởi bảo nhau, phụ nữ cuối cùng cũng đã quay lại với những giá trị cũ, với sự nữ tính và lãng mạn vốn có, từ thời bà của họ, mẹ của họ.



Nhưng những người phụ nữ dám dắt chiếc xe đạp ngày ngày đến công sở và dạo chơi, có thực là người thiếu nữ dịu dàng, mỏng manh và giữ lấy những giá trị cũ kỹ như đàn ông thường lầm lẫn? Tôi nghĩ là không. Phụ nữ đi xe đạp trong lòng thành phố này, họ hiểu hơn ai hết, xe đạp mới là biểu tượng đầu tiên và hiện đại nhất của nữ quyền. Và vì thế, họ đi xe đạp vì đó là một lựa chọn, chứ không phải vì không thể mua được một phương tiện khác. Khi di chuyển bằng chiếc pedan lãng mạn, họ đã bất chấp cả khói bụi và vượt trên thói quen tốc độ. Họ chứng minh rằng họ văn minh, họ biết tôn trọng môi trường sống. Họ yêu thể thao, họ biết giữa vóc dáng bằng những hoạt động thường ngày. Họ lựa chọn một lối sống rất Tây phương, từ tốn, nhẹ nhàng, tận hưởng và không chạy theo đám đông bát nháo.



Phụ nữ đi xe đạp có niềm kiêu hãnh giấu mặt. Không như chiếc xe hơi hào nhoáng khoe khoang tài sản, đi xe đạp, họ ngấm ngầm bảo với cả thế giới rằng họ hiểu đâu là giá trị đích thực. Họ thường là những người yêu sách vở, đắm say với nghệ thuật, thu nhập ở mức A+, và dám chọn xe đạp làm phương tiện di chuyển thì nếu không phải sống trong những khu đô thị mới có đường đi cho xe riêng, hẳn nhà họ cũng phải ở giữa trung tâm. Thế nên, với họ, chiếc xe không làm họ tăng thêm đẳng cấp, bởi chính bản thân họ đã biết mình ở đẳng cấp nào.

Tôi nghĩ xã hội sẽ rất cần thêm nhiều những phụ nữ “muôn năm cũ” như thế. Bởi đó là những phụ nữ đã biết đặt nữ quyền lên một tầm cao mới, thứ nữ quyền thật dễ chịu ẩn giấu phía sau lớp vỏ bọc ngọt ngào, lãng mạn và nữ tính biết bao... 


Yêu thương xứng đáng để đợi chờ

(Bài viết đăng trên Style số tháng 11/2012)




NẾU NHƯ NÀNG BIẾT ĐỢI CHỜ…

”Anh có một điều muốn nói, chỉ một điều thôi, anh chưa hề nói điều này cho ai bao giờ, và anh muốn em nhớ lấy: trong một vũ trụ hàm hồ, điều xác tín như thế này chỉ đến với em một lần, không bao giờ trở lại, cho dù ta có trải qua bao nhiêu cuộc đời đi nữa“
(Những cây cầu ở quận Madison - Tiểu thuyết)

------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Đó chính là câu nói mà Robert Kincaid đã nói với Francesca khi họ chia tay nhau và mãi mãi không còn có thể tìm lại nhau trong đời. Câu chuyện tình yêu ngang trái này tưởng chừng quá giản dị, lại có thể lấy đi biết bao nước mắt của hàng triệu độc giả trên toàn thế giới. Bởi nó đời quá, thường gặp quá, tưởng chừng như chỉ cần bước qua khỏi cánh cửa, chúng ta có thể gặp vô số Robert, Francesca hay Richard. Câu Chuyện chỉ là: Có một phụ nữ giống bao nhiêu người phụ nữ bình thường khác, đã lựa chọn và kết hôn, có 2 con với một người đàn ông mà mình cố-gắng-có-tình-cảm. Rồi một ngày kia, khi một người đàn ông chạm đến sâu thẳm trái tim nàng xuất hiện, nàng mới nhận ra rằng, có những lỗi lầm mình chỉ có thể tiếp tục sai, chứ không thể làm lại nữa.
Quyển tiểu thuyết giản này được trân trọng đến thế bởi độc giả, nhất là đàn bà, đã nhận ra rằng: sau tất cả những đau đớn, thất vọng, độc địa và cay đắng, họ nhận ra tình yêu vẫn có thật. Câu chuyện giản dị khiến đàn bà rơi nước mắt, bởi có còn gì đau khổ hơn khi tình cảm thâm trầm và sâu sắc ấy bị gọi là phi đạo đức. Còn gì buồn bã hơn khi trái tim và thể xác không đặt cùng một chỗ. Và còn bi kịch nào lớn hơn lựa chọn một người đàn ông không-dành-cho-mình để sống đến trọn đời và trả giá bằng cả một tình yêu lớn mà mình không bao giờ có thể đáp đền.



Đôi khi tôi tự hỏi....


Nếu Francesca KHÔNG kết hôn với Richard vào đúng độ tuổi mà đàn-bà-nào-cũng-phải-kết-hôn thì cuộc đời nàng sẽ sao? Có lẽ nàng đã có nhiều thời gian hơn dành cho bản thân, đã sớm khám phá ra mình rất ăn ảnh, đã đi những bước chân dài đến những miền đất mà nàng mơ ước. Không phải là chờ đến Robert xuất hiện mới nhận ra chàng là "là con đường, là kẻ lữ hành, là cánh buồm dẫn ra biển cả", mà nàng, đúng, chính nàng mới là cánh buồm dẫn mình đến với Robert, sớm hơn.

 Hoặc nếu Francesca vẫn là ở đó, chờ đợi tình yêu đến và dũng cảm làm một người mẹ đơn thân, có phải khi Robert nhìn sâu vào mắt nàng và nói "Hãy đi với anh,Francesca", nàng đã chẳng phải có một lựa chọn dễ dàng hơn? Đã chẳng đến mức quỳ sụp xuống, khóc rưng rức, khi trong sâu thẳm trái tim nàng đau đớn gào lên "Anh đừng đi, Robert".
 
Nếu như Francesca đã sống hết quãng đời tuổi trẻ của mình, đã gặp, đã yêu, đã say đắm trọn vẹn, đã đủ đầy, rồi có thể kết hôn với một người đàn ông có-thể-không-phải-là-Robert thì nàng sẽ ra sao khi gặp chàng? Có lẽ Francesca đã thanh thản, bởi nàng hiểu tình yêu nào cũng có chu kỳ. Nàng đã từng yêu sâu sắc và trọn vẹn nên dù cho tình yêu đó có mai một, nàng cũng sẽ không bao giờ phải hối tiếc, bởi vì nàng đã từng yêu...
Nếu như, nếu như, nếu như....



CHÀNG CÓC NÀO SẼ LÀ HOÀNG TỬ?


Tôi đã đặt bao nhiêu lần câu hỏi "Nếu như...?" cho Francesca và cũng đã bấy nhiêu lần tôi tự đặt câu hỏi đó cho mình. Nếu như lựa chọn và đến với một người mình không thấy trọn vẹn yêu thương, liệu có thể cố gắng để có một mối quan hệ tốt đẹp hay không? Có hay không một mối tình hạnh phúc, nếu khởi đầu ta chỉ nghĩ rằng "Thôi kệ đi, tại sao Thị Nở còn có người yêu, còn ta thì không?". Có thật giống như Trang Hạ nói "Tất cả những gì hoàn hảo, tốt đẹp của đời sống này không phải bao giờ cũng được bao gói một cách lộng lẫy", nên cứ chọn lấy một con cóc, rồi cố gắng hôn lấy hôn để biến nó thành hoàng tử?


Tôi thường thấy thương cho những người đàn bà độc thân một ngày kia nhìn lại, hốt hoảng sợ hãi nghĩ rằng mình đã bỏ qua nhiều người đàn ông tốt trong đời. Họ tự đày đọa mình bằng những đay nghiến của người ngoài cuộc, rằng đáng ra nếu ta mở lòng, nếu ta chấp nhận một trong những chàng cóc đi qua đời, biết đâu ta cũng đã có được hạnh phúc giống như bao nhiêu người khác. Nhưng biết tiếc nuối một người không mấy phù hợp đã trượt qua, sao đàn bà không thấy tiếc, rằng nếu họ đã lựa chọn, họ sẽ mất đi một người hoàn toàn vừa vặn cho mình đang sắp đến.


Yêu đúng người vào đúng thời điểm là một may mắn... Yêu đúng người nhưng sai thời điểm là muôn đời nuối tiếc...Chọn sai người vào đúng thời điểm là đại họa....



May mắn chẳng từ trên trời rơi xuống. May mắn, có lẽ chỉ dành cho những người dũng cảm từ chối những cơ hội "gặp sai người" vào "đúng thời điểm" để chậm rãi và thanh thản chờ đợi một người phù hợp nhất. Đến giờ tôi vẫn chẳng hiểu vì sao dân gian lại thè bỉu những người đàn bà muộn chồng rằng nàng "kén cá chọn canh"? Nhưng kén cá thì đã sao, chọn canh thì sai chỗ nào? Bạn không ăn được cá biển vì biết mình dị ứng thì thà chịu đói đôi chút hay muốn nhập viện vì ngộ độc? Bạn không ăn được canh khổ qua, thà nhịn một chút hay là ngậm đắng nuốt cay ăn cho có với người ta?

 Có thể tất cả những gì tốt đẹp nhất không gói một cách đẹp đẽ, nên người ta không cảm nhận bằng mắt thường mà phải cảm nhận bằng trái tim. Nếu cả mắt lẫn tim đều lắc đầu ngán ngẩm thì xin đừng lựa chọn chỉ vì lỗ tai đang phải nghe tiếng nói không xuất phát từ bên trong của tâm hồn.

Hãy nhớ rằng khi Thị Nở yêu Chí Phèo, nàng không còn nhìn thấy Chí là tên rạch mặt ăn vạ của làng Vũ Đại. Trong mắt Thị, Chí là điểm tựa vững chãi của đời mình. Và nàng công chúa khi hôn chú cóc, nàng tự nguyện và ngập tràn cảm động yêu thương. Trong mắt nàng, cóc xứng đáng được yêu như một chàng hoàng tử. Lời nguyền của mụ phù thủy sẽ chẳng bao giờ được giải, và cóc mãi mãi chỉ là cóc thôi, nếu chỉ vì nàng công chúa đã đên tuổi phải lấy chồng, nên nàng đành nhắm mắt hôn đại, cho xong....



Đã là yêu thương thì không cần phải cố. Yêu thương không có chỗ cho từ “thôi kệ, đành chấp nhận đi”. Ta không nên vì quá cô đơn mà nắm nhầm một bàn tay. Không nên vì lạnh mà tìm vội một bờ vai để dựa dẫm. Nếu chưa gặp được chàng hoàng tử trong đôi mắt ái tình của mình, thì hãy dũng cảm mà từ chối những anh cóc lướt qua đời. Những thứ tốt đẹp nhất trong cuộc đời này chỉ dành cho những người dũng cảm. Dũng cảm để đợi chờ là một cách tôn trọng bản thân, nâng niu tình yêu và trân trọng chàng hoàng tử đột thực thụ sẽ đến trong đời mình. 


Vì đã là yêu thương chân thật thì không có thời điểm nào là không đúng lúc. Thứ tình cảm cao quy ấy, xứng đáng để được đợi chờ….



LinkWithin

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...