NẾU NHƯ NÀNG
BIẾT ĐỢI CHỜ…
”Anh có một
điều muốn nói, chỉ một điều thôi, anh chưa hề nói điều này cho ai bao giờ, và
anh muốn em nhớ lấy: trong một vũ trụ hàm hồ, điều xác tín như thế này chỉ đến
với em một lần, không bao giờ trở lại, cho dù ta có trải qua bao nhiêu cuộc đời
đi nữa“
(Những cây cầu
ở quận Madison
- Tiểu thuyết)
------------------------------------------------------------------------------------------------------------
------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Đó chính là câu
nói mà Robert Kincaid đã nói với Francesca khi họ chia tay nhau và mãi mãi
không còn có thể tìm lại nhau trong đời. Câu chuyện tình yêu ngang trái này
tưởng chừng quá giản dị, lại có thể lấy đi biết bao nước mắt của hàng triệu độc
giả trên toàn thế giới. Bởi nó đời quá, thường gặp quá, tưởng chừng như chỉ cần
bước qua khỏi cánh cửa, chúng ta có thể gặp vô số Robert, Francesca hay
Richard. Câu Chuyện chỉ là: Có một phụ nữ giống bao nhiêu người phụ nữ bình
thường khác, đã lựa chọn và kết hôn, có 2 con với một người đàn ông mà mình
cố-gắng-có-tình-cảm. Rồi một ngày kia, khi một người đàn ông chạm đến sâu thẳm
trái tim nàng xuất hiện, nàng mới nhận ra rằng, có những lỗi lầm mình chỉ có
thể tiếp tục sai, chứ không thể làm lại nữa.
Quyển tiểu thuyết giản
này được trân trọng đến thế bởi độc giả, nhất là đàn bà, đã nhận ra rằng: sau
tất cả những đau đớn, thất vọng, độc địa và cay đắng, họ nhận ra tình yêu vẫn
có thật. Câu chuyện giản dị khiến đàn bà rơi nước mắt, bởi có còn gì đau khổ
hơn khi tình cảm thâm trầm và sâu sắc ấy bị gọi là phi đạo đức. Còn gì buồn bã hơn
khi trái tim và thể xác không đặt cùng một chỗ. Và còn bi kịch nào lớn hơn lựa
chọn một người đàn ông không-dành-cho-mình để sống đến trọn đời và trả giá bằng
cả một tình yêu lớn mà mình không bao giờ có thể đáp đền.
Đôi khi tôi tự
hỏi....
Nếu Francesca
KHÔNG kết hôn với Richard vào đúng độ tuổi mà đàn-bà-nào-cũng-phải-kết-hôn thì
cuộc đời nàng sẽ sao? Có lẽ nàng đã có nhiều thời gian hơn dành cho bản thân,
đã sớm khám phá ra mình rất ăn ảnh, đã đi những bước chân dài đến những miền
đất mà nàng mơ ước. Không phải là chờ đến Robert xuất hiện mới nhận ra chàng là
"là con đường, là kẻ lữ hành, là cánh buồm dẫn ra biển cả", mà nàng,
đúng, chính nàng mới là cánh buồm dẫn mình đến với Robert, sớm hơn.
Hoặc nếu Francesca
vẫn là ở đó, chờ đợi tình yêu đến và dũng cảm làm một người mẹ đơn thân, có
phải khi Robert nhìn sâu vào mắt nàng và nói "Hãy đi với
anh,Francesca", nàng đã chẳng phải có một lựa chọn dễ dàng hơn? Đã chẳng
đến mức quỳ sụp xuống, khóc rưng rức, khi trong sâu thẳm trái tim nàng đau đớn
gào lên "Anh đừng đi, Robert".
Nếu như Francesca
đã sống hết quãng đời tuổi trẻ của mình, đã gặp, đã yêu, đã say đắm trọn vẹn,
đã đủ đầy, rồi có thể kết hôn với một người đàn ông có-thể-không-phải-là-Robert
thì nàng sẽ ra sao khi gặp chàng? Có lẽ Francesca đã thanh thản, bởi nàng hiểu
tình yêu nào cũng có chu kỳ. Nàng đã từng yêu sâu sắc và trọn vẹn nên dù cho
tình yêu đó có mai một, nàng cũng sẽ không bao giờ phải hối tiếc, bởi vì nàng
đã từng yêu...
Nếu như, nếu như,
nếu như....
CHÀNG CÓC NÀO
SẼ LÀ HOÀNG TỬ?
Tôi đã đặt bao
nhiêu lần câu hỏi "Nếu như...?" cho Francesca và cũng đã bấy nhiêu
lần tôi tự đặt câu hỏi đó cho mình. Nếu như lựa chọn và đến với một người mình
không thấy trọn vẹn yêu thương, liệu có thể cố gắng để có một mối quan hệ tốt
đẹp hay không? Có hay không một mối tình hạnh phúc, nếu khởi đầu ta chỉ nghĩ
rằng "Thôi kệ đi, tại sao Thị Nở còn có người yêu, còn ta thì không?".
Có thật giống như Trang Hạ nói "Tất cả những gì hoàn hảo, tốt đẹp của
đời sống này không phải bao giờ cũng được bao gói một cách lộng lẫy",
nên cứ chọn lấy một con cóc, rồi cố gắng hôn lấy hôn để biến nó thành hoàng tử?
Tôi thường thấy
thương cho những người đàn bà độc thân một ngày kia nhìn lại, hốt hoảng sợ hãi
nghĩ rằng mình đã bỏ qua nhiều người đàn ông tốt trong đời. Họ tự đày đọa mình
bằng những đay nghiến của người ngoài cuộc, rằng đáng ra nếu ta mở lòng, nếu ta
chấp nhận một trong những chàng cóc đi qua đời, biết đâu ta cũng đã có được
hạnh phúc giống như bao nhiêu người khác. Nhưng biết tiếc nuối một người không
mấy phù hợp đã trượt qua, sao đàn bà không thấy tiếc, rằng nếu họ đã lựa chọn,
họ sẽ mất đi một người hoàn toàn vừa vặn cho mình đang sắp đến.
Yêu đúng người
vào đúng thời điểm là một may mắn... Yêu đúng người nhưng sai thời điểm là muôn
đời nuối tiếc...Chọn sai người vào đúng thời điểm là đại họa....
May mắn chẳng từ
trên trời rơi xuống. May mắn, có lẽ chỉ dành cho những người dũng cảm từ chối
những cơ hội "gặp sai người" vào "đúng thời điểm" để chậm
rãi và thanh thản chờ đợi một người phù hợp nhất. Đến giờ tôi vẫn chẳng hiểu vì
sao dân gian lại thè bỉu những người đàn bà muộn chồng rằng nàng "kén cá
chọn canh"? Nhưng kén cá thì đã sao, chọn canh thì sai chỗ nào? Bạn không
ăn được cá biển vì biết mình dị ứng thì thà chịu đói đôi chút hay muốn nhập
viện vì ngộ độc? Bạn không ăn được canh khổ qua, thà nhịn một chút hay là ngậm
đắng nuốt cay ăn cho có với người ta?
Có thể tất cả
những gì tốt đẹp nhất không gói một cách đẹp đẽ, nên người ta không cảm nhận
bằng mắt thường mà phải cảm nhận bằng trái tim. Nếu cả mắt lẫn tim đều lắc đầu
ngán ngẩm thì xin đừng lựa chọn chỉ vì lỗ tai đang phải nghe tiếng nói không
xuất phát từ bên trong của tâm hồn.
Hãy nhớ rằng khi
Thị Nở yêu Chí Phèo, nàng không còn nhìn thấy Chí là tên rạch mặt ăn vạ của
làng Vũ Đại. Trong mắt Thị, Chí là điểm tựa vững chãi của đời mình. Và nàng
công chúa khi hôn chú cóc, nàng tự nguyện và ngập tràn cảm động yêu thương.
Trong mắt nàng, cóc xứng đáng được yêu như một chàng hoàng tử. Lời nguyền của
mụ phù thủy sẽ chẳng bao giờ được giải, và cóc mãi mãi chỉ là cóc thôi, nếu chỉ
vì nàng công chúa đã đên tuổi phải lấy chồng, nên nàng đành nhắm mắt hôn đại,
cho xong....
Đã là yêu thương
thì không cần phải cố. Yêu thương không có chỗ cho từ “thôi kệ, đành chấp nhận
đi”. Ta không nên vì quá cô đơn mà nắm nhầm một bàn tay. Không nên vì lạnh
mà tìm vội một bờ vai để dựa dẫm. Nếu chưa gặp được chàng hoàng tử trong
đôi mắt ái tình của mình, thì hãy dũng cảm mà từ chối những anh cóc lướt qua
đời. Những thứ tốt đẹp nhất trong cuộc đời này chỉ dành cho những người dũng
cảm. Dũng cảm để đợi chờ là một cách tôn trọng bản thân, nâng niu tình yêu và
trân trọng chàng hoàng tử đột thực thụ sẽ đến trong đời mình.
Vì đã là yêu
thương chân thật thì không có thời điểm nào là không đúng lúc. Thứ tình cảm cao
quy ấy, xứng đáng để được đợi chờ….








Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét