NÀNG THƠ TRÊN CHIẾC PEDAN
Anh bạn tôi, trong ngày họp lớp
kỷ niệm 15 năm kể từ ngày rời khỏi mái trường cấp 3, trong lúc ngà ngà, anh thủ
thỉ với tôi rằng nhiều đêm anh vẫn cứ mơ thấy hình ảnh cô bạn ở lớp bên, tóc
dài, áo dài tung bay trên chiếc xe đạp cũ. Bao nhiêu năm rồi mà cô bạn cùng lớp
đi xe đạp nào đó vẫn cứ là giấc mơ tình đầu không thành, còn nằm lại mãi trong
lòng anh, khiến anh đôi lúc ngẩn ngơ hoài.
Tôi nghĩ kể cũng lạ thật. Anh có
vợ đẹp, vừa giỏi lại vừa giàu. Ngày ngày chị ấy vẫn lái chiếc xe Mercedes sang
trọng đầy kiêu hãnh đến sở làm. Sở hữu một người đàn bà đẹp phía sau vô lăng
như thế, hà cớ gì anh cứ để cho hình ảnh cô gái mong manh trên chiếc pedan làm
phiền những giấc mơ của mình mãi?
Anh bảo rằng với đàn ông, thơ
mộng nhất là khi nhớ về những người con gái đi xe đạp. Xe đạp gắn với những năm
đất nước nghèo khó, mà kỳ lạ là càng giàu có, càng nhiều tình yêu chóng vánh
thì mối tình nghèo năm xưa mới trở thành thứ xa xỉ đầy thơ mộng. Xe đạp gắn với
những năm tháng học trò, mà khi tuổi đời càng chồng chất, người ta càng có xu
hướng mơ về tuổi trẻ. Những ai may mắn được du học ở phương Tây, thì xe đạp lại
càng gắn bó với cuộc đời sinh viên trên những tuyến đường cô đơn mà đầy sắc màu
lãng mạn. Với những ký ức sâu xa đó, cứ nhìn thấy một thiếu nữ đi xe đạp lướt
qua, đàn ông lại nhớ về những thứ tươi đẹp đã trôi qua. Thế nên cho dù xe đạp
dường như đã trở thành một thứ lỗi thời giữa thời kỳ đô thị hóa thì trong sâu
thẳm, hình ảnh cô gái tóc dài, vai nhỏ, dáng gầy bên những vòng xe xoay vẫn cứ
mãi ở lại trong lòng của đàn ông. Thế nên cho dù phụ nữ càng cố gắng trở nên
quyến rũ của phía sau của những chiếc vô lăng, buồn thay, đàn ông vẫn chỉ xem
những thiếu nữ trên chiếc pedan mới thật là nàng thơ, là biểu tượng nữ tính mà
đàn ông muốn âu yếm và chở che nhất.
KHÔNG CHỈ NỮ TÍNH, MÀ CÒN LÀ
NỮ QUYỀN
Nhưng đàn ông có biết không,
không phải xe hơi mà chính là xe đạp mới là phương tiện đem lại nữ quyền cho
phụ nữ. Nếu như thế kỷ 19, người ta vẫn chỉ thấy phụ nữ trong trang phục váy áo
xòe rộng, ngồi khép nép trên yên ngựa sau lưng các quy ông thì đột ngột, từ đầu
thế kỷ 20, hình ảnh phụ nữ tự tin cưỡi trên con ngựa sắt đã thay thế hoàn toàn
vị trí của phương tiện di chuyển có mùi động vật. Chiếc xe đạp một thời đã trở
thành niềm đam mê, là biểu tượng thời trang đầy kiêu hãnh và được tôn vinh như
một tuyên ngôn của phụ nữ “tôi độc lập, tôi tự tin, tôi tự do và tôi quyến rũ”.
Phương tiện di chuyển tân thời
này cũng đã khiến cho thời trang hoàn toàn thay đổi. Những chiếc váy dài lòe
xòe đầy diêm dúa của các quy bà, quý cô được cắt ngắn dần để phù hợp cho việc
đạp xe. Những chiếc mũ lòe xòe được thay thế bằng mũ nhỏ vành để không làm
vướng víu tầm mắt của các người đẹp. Váy ngắn lộ mắt cá, áo khoác dạ và mũ vành
nhỏ trở nên thịnh hành, và cùng với chiếc xe hai bánh duyên dáng ấy, một kỷ
nguyên tươi sáng dành cho những người phụ nữ tự do và đầy hoài bão đã chào đời.
Xe đạp cứ thế tiến lên thành
phương tiện trào lưu bậc nhất. Nó trở nên phổ biến nhất vào thập niên 50, cùng
với thời kỳ hoàng kim của âm nhạc, điện ảnh và nghệ thuật. Người ta vẫn nhớ mãi
Audrey Hepburn duyên dáng trên chiếc xe đạp nhỏ với chú chó xinh xắn trên chiếc
giỏ mây. Người ta không thể nào quên nụ cười rạng rỡ của Marylin Monroe khi dạo chơi trên
chiếc xe đạp cùng Arthur Miller những tháng ngày họ còn hạnh phúc. Và nét quyến
rũ đầy trễ nải của mèo hoang Brigette Bardot cùng với chiếc mũ rơm vẫn còn mãi
là niềm cảm hứng bất tận cho nhiều thi nhân đến tận hôm nay.
Xe đạp dần thoái trào từ những
năm 70 bởi phụ nữ chuyển sang say mê những chiếc xe bốn bánh phù hợp với các đô
thị lớn. Nhưng ở những thành phố nhỏ xinh và lãng mạn nhất thế giới, chiếc xe
bốn bánh nhả khói mịt mù dường như không thể vừa vặn, nên phụ nữ phương Tây lại
quay về với những chiếc xe hai bánh không động cơ. Ở Việt Nam, xe đạp thịnh
hành mãi đến tận những năm 90, rồi phụ nữ chuyển sang xe Honda, và rồi tiến lên
với trào lưu xe bốn bánh trong những năm gần đây như một cách tung hô nữ quyền.
Nhưng cuối cùng thì, giống như một vòng quay, xe đạp cuối cùng cũng đã trở lại.
NHỮNG NGƯỜI MUÔN NĂM CŨ
Gần đây, tôi lại thấy hội “Đạp và Đẹp”, “Yêu xe đạp”… đã ra đời, mà thành
viên lại chính là những người phụ nữ trẻ, hiện đại, những người một thời sẵn
lòng cầm vô lăng xuyên Việt. Phụ nữ bỗng dưng đã quay lại làm “những người muôn
năm cũ”, chuyển sang say đắm những vòng xe 2 bánh không động cơ như một hình
ảnh vừa gợi nhớ nữ quyền mà lại không kém phần nữ tính.
Từ ngày xuất hiện những hội phụ nữ xe đạp này, đàn ông thở phào nhẹ nhõm.
Cách một cô gái hiện đại di chuyển chậm rãi trên chiếc xe đạp, dừng xe, gạt
chống, đến mua một tờ báo, một bó hoa thật là dễ chịu hơn nhiều so với nếu cũng
là nàng, đặt gót giày cao gót, bước xuống khỏi ghế vô lăng, đóng mạnh cổng xe,
dù cũng là để mua một tờ báo và bó hoa tương tự. Chiếc xe đạp khiến đàn ông nhớ
về cô gái tóc dài, vai nhỏ, tà áo tung bay từ thưở trung học, dù rằng hôm nay,
chính cô gái ấy đã đi quãng đường dài từ thiếu nữ ngây thơ thành một người đàn
bà nhiều trải nghiệm. Đàn ông hồ hởi bảo nhau, phụ nữ cuối cùng cũng đã quay
lại với những giá trị cũ, với sự nữ tính và lãng mạn vốn có, từ thời bà của họ,
mẹ của họ.
Nhưng những người phụ nữ dám dắt chiếc xe đạp ngày ngày đến công sở và
dạo chơi, có thực là người thiếu nữ dịu dàng, mỏng manh và giữ lấy những giá
trị cũ kỹ như đàn ông thường lầm lẫn? Tôi nghĩ là không. Phụ nữ đi xe đạp trong
lòng thành phố này, họ hiểu hơn ai hết, xe đạp mới là biểu tượng đầu tiên và
hiện đại nhất của nữ quyền. Và vì thế, họ đi xe đạp vì đó là một lựa chọn, chứ
không phải vì không thể mua được một phương tiện khác. Khi di chuyển bằng chiếc
pedan lãng mạn, họ đã bất chấp cả khói bụi và vượt trên thói quen tốc độ. Họ
chứng minh rằng họ văn minh, họ biết tôn trọng môi trường sống. Họ yêu thể
thao, họ biết giữa vóc dáng bằng những hoạt động thường ngày. Họ lựa chọn một
lối sống rất Tây phương, từ tốn, nhẹ nhàng, tận hưởng và không chạy theo đám
đông bát nháo.
Phụ nữ đi xe đạp có niềm kiêu hãnh giấu mặt. Không như chiếc xe hơi hào
nhoáng khoe khoang tài sản, đi xe đạp, họ ngấm ngầm bảo với cả thế giới rằng họ
hiểu đâu là giá trị đích thực. Họ thường là những người yêu sách vở, đắm say
với nghệ thuật, thu nhập ở mức A+, và dám chọn xe đạp làm phương tiện di chuyển
thì nếu không phải sống trong những khu đô thị mới có đường đi cho xe riêng,
hẳn nhà họ cũng phải ở giữa trung tâm. Thế nên, với họ, chiếc xe không làm họ
tăng thêm đẳng cấp, bởi chính bản thân họ đã biết mình ở đẳng cấp nào.
Tôi nghĩ xã hội sẽ rất cần thêm nhiều những phụ nữ “muôn năm cũ” như thế.
Bởi đó là những phụ nữ đã biết đặt nữ quyền lên một tầm cao mới, thứ nữ quyền
thật dễ chịu ẩn giấu phía sau lớp vỏ bọc ngọt ngào, lãng mạn và nữ tính biết
bao...







Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét