Chủ Nhật, 25 tháng 11, 2012

Cho những ngày giông gió và vô vị...

Trong nhiều năm liền, em chỉ có một ước mơ duy nhất là bớt sống tỉnh táo.

Tất cả các trang web dạy tình yêu cho phụ nữ đều khuyên cô ấy có một trái tim và một cái đầu tỉnh táo. Họ thường bảo với đám phụ nữ bi lụy vì tình rằng hãy dùng cái đầu thông minh của mình mà nhìn ra gã đàn ông kia chẳng có gì tốt đẹp, chẳng có gì xứng đáng để tôn thờ, chẳng có gì để mà phải đau khổ. Em nghĩ những trang báo nọ, người viết ra thực chất chẳng bao giờ sống qua nỗi khổ của một cái đầu lạnh, nên họ đâu hiểu nổi, một cái đầu lạnh có khi còn tạo ra nhiều niềm đau hơn một trái tim mù.

Giá như em chỉ có mỗi trái tim hoang dại của Carmen thì em đã hạnh phúc hơn rất nhiều. Thì có nghĩa là em chẳng cần biết anh là ai, anh sẽ ra sao, chúng ta cũng không cần phải toan tính cuộc đời phía trước, cũng chẳng bao giờ phải chuẩn bị rằng bao giờ con cái chúng ta ra đời, chúng ta sẽ sống ở đâu, chúng ta sẽ có bao nhiêu tiền trong 10 năm tới. Được như thế thì tốt quá, vì em chỉ cần là em thôi, yêu anh mù quáng như một đứa trẻ 15 yêu một nhóm nhạc thần tượng, vĩnh viễn biết họ không thuộc về mình, vĩnh viễn không đo đạc tình yêu của thần tượng dành cho mình bao nhiêu, vĩnh viễn không biết dỗi hờn, vĩnh viễn thiếu vắng tương lai.  Yêu mù quáng thì dễ quá. Thích thì nói. Yêu thì trưng trổ. Giận hờn thì update status cho cả thế giới biết. Khi không được đáp lại thì có thể gào khóc, có thể van xin, có thể quỵ lụy. Rồi đã cũng có ngày sẽ buông tay mù quáng, sẽ phủi tay đi, sạch bong, nhẹ bẫng, và ra đi tìm một thần tượng mới, nhẹ nhàng như không.

Ước chi được sống như Carmen. Yêu không toan tính, hết mình đến mức vô tình, từ chàng Jose đến Escamillo, bằng tất cả sự ngờ nghệch ngây ngô.



Nhưng em chỉ là em thôi. Em không thể sống như Carmen, và vĩnh viễn không bao giờ được như vậy.

Khi bắt đầu yêu, em bắt đầu toan tính. Em muốn có bước 1, và em muốn bước tiếp bước 2. Em có bước 3, em biết sẽ rẽ hướng ở bước 4. Và cứ như thế, em vẽ cho mình cả một hành trình, cả một bản đồ, đi từ điểm đầu tiên là mỗi mình em, đến điểm tiếp theo là có anh, bên anh. Rồi từ đó, anh và em, chúng ta sẽ đi tiếp đến điểm có các con của chúng mình. Em yêu như đang chơi trò điện tử Mario hái nấm, vì đã thất bại nhiều lần rồi nên luôn biết Level này sẽ có con đường sẽ có những gì, và cần phải thu lượm những gì để có hạnh phúc. Em thậm chí còn biết rõ rằng đích đến của chúng ta, còn phải hái lượm thêm cả tài sản, tiền và các mối quan hệ gia đình xung quanh.

Nhưng em vẫn là chỉ là chàng Mario ngờ nghệch, dù đầy toan tính vẫn quên rằng mình vẫn chỉ đi một mình. Nàng công chúa ở Level cuối cùng chưa chắc gì muốn được giải cứu, khi nàng được giam lâu đài đá thoải mái đến thế. May mắn cho chàng Mario rằng không có ai cảnh cáo chú trong suốt chặng đường rằng công chúa chẳng cần chàng, chàng vẫn hăm hở và sung sướng đến độ Game Over bao nhiêu lần, vẫn cứ sẵn lòng bắt đầu hành trình lại từ đầu. 

Em bất hạnh hơn, bởi con đường của em, ở bất kỳ điểm nào, cũng có người nhắc em dùng cái đầu tỉnh táo của mình mà nhìn lại, liệu em có phải là chàng Mario đi mãi vẫn chỉ có đích đến là Game Over. Cho dù anh nói đến 1000 lần những điều em muốn nghe thì em vẫn cứ đủ tỉnh táo để thấy trước tương lai mờ sương. Lạnh và buồn như một ngày cuối năm tê tái, ta có thể buông tay khỏi đời nhau bất kỳ lúc nào...

Em cũng có những nỗi niềm riêng... nhưng vì toan tính quá mà chẳng bao giờ dám nói vì sợ người mình yêu tổn thương. Có những buồn đau nhưng muốn giữ kín bởi vì sợ mối quan hệ đi vào ngột ngạt. Em sợ một kết cuộc Game Over. Và em còn sợ hơn nữa, nó sẽ không Game Over ở Level 1, Level 2 mà sẽ vào Level 9, khi em chỉ còn cách lâu đài hạnh phúc một bước chân nữa thôi, nhưng em đã kiệt sức mất rồi...

Em ước chi mình có thể mu muội đến điên cuồng như Carmen, sẵn lòng rời bỏ chàng José để đến Escamillo trong tình yêu cuồng nhiệt như tình yêu trước. Em tỉnh táo đến độ biết rằng kể cả khi buông tay nhau, em sẽ đi tiếp ra sao, bằng một trái tim đau những vết sẹo thế nào...

Biết quá nhiều là một nỗi bất hạnh. Bởi vốn dĩ đâu có gì vui ngoài những khoảnh khắc hạnh phúc ngắn ngủi của tình yêu. Cần thêm một chút lo âu chi khiến khoảnh khắc đẹp càng trở nên quá mỏng? 


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

LinkWithin

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...