Hôm nay mình chông chênh đến độ chẳng muốn làm gì ngoài viết blog.
Nhiều năm liền, mình vẫn nghĩ rằng …
Làm một người đàn bà đủ mạnh có nghĩa là không được quyền rơi nước mắt khi bất kỳ ai bỏ đi khỏi đời mình. Là phủi tay dễ dàng và sạch trơn khỏi quá khứ. Là có thể gọi bất kỳ người đàn ông vào số tiếp theo cho những cuộc hẹn hò. Là sáng hôm trước bị bỏ rơi thì chiều sau cũng phải tươi cười, thoải mái chén thù chén tạc ở một quán bar sang trọng và đẹp đẽ. Đàn bà mạnh là đàn bà dễ quên.
Làm một người đàn bà đủ mạnh là có thể mua cho mình bất kỳ thứ gì mình muốn. Chắc chắn phải là đàn bà kiếm ra tiền. Nước hoa, mỹ phẩm, trang sức, giày dép, kể cả nhà và xe hơi, muốn là phải có, mà phải có bằng hai bàn tay của mình chứ không phải bằng việc lên giường với một người đàn ông nhiều nếp nhăn nào đó. Không phải chỉ có đàn bà xấu là không có quà. Đàn bà mạnh cũng chẳng bao giờ có quà đâu. Đàn ông đều nghĩ đàn bà đủ mạnh thì dư tiền mua những thứ mình thích, mua thêm gì cho phí tiền lẫn phí công, liệu nàng có tí trân trọng nào không, nàng xài tiền hàng tháng còn gấp mấy lần số đó?
Làm một người đàn bà đủ mạnh là người có thể chịu được mọi áp lực từ công việc đến cuộc sống mà không cần chia sẻ với bất kỳ ai. Một bờ vai, kể ra cũng hay, nhưng vô nghĩa. Chẳng qua tạo ra cho mình một thói quen ỷ lại, dựa dẫm, phụ thuộc tinh thần, tước đoạt kỹ năng sinh tồn, chỉ thế thôi. Đàn bà đủ mạnh thì không dại biến mình thành tù nhân của thói quen, biết rằng tổn thương không phải do tình cảm mà chẳng qua là do thói quen mà có. Nên đàn bà khôn ngoan thì đã biết phòng thủ từ lúc trái tim còn nhảy múa trong lồng ngực.
Làm một người đàn bà đủ mạnh là phải đủ dũng cảm để cô đơn. Đi ăn tối một mình, đi xem phim một mình, đi du lịch một mình và thậm chí vượt cạn cũng chỉ một mình. Dũng cảm đạp lên dư luận. Dũng cảm sống theo ý mình. Dũng cảm đi tìm tự do, dũng cảm lựa chọn, dũng cảm từ bỏ để hạnh phúc hơn. Trong tất cả, đàn bà mạnh ở thế chủ động. Thời cuộc có thể thay đổi nhưng vận mệnh của mình là thứ đàn bà có thể nắm lấy.
Trong nhiều năm liền, mình lúc nào cũng tự dạy mình phải làm một làm một người đàn bà đủ mạnh. Đủ mạnh để ít nhất không phải dựa vào ai, ở bất kỳ đâu, trong bất kỳ hoàn cảnh nào.
Nhưng có khi thảng thốt nhận ra rằng, nếu phải có một người đàn bà đau khổ, người ta sẽ chọn người đàn bà đủ mạnh. Nếu phải buông tay thì sẽ buông tay người đủ mạnh, không phải vì cô ta không đáng được yêu thương mà bởi vì nếu để cô ấy rơi xuống sẽ ít cảm thấy tội lỗi hơn. Rồi cô ấy sẽ leo lên được, khó gì đâu.
Ở bên người đàn bà đủ mạnh cũng chẳng có ai thèm lo, nếu cô ấy có chuyện gì, cô ấy sẽ tự lo. Nếu mình có chuyện gì, cũng chả sao cả, cô ấy nuôi con mình khỏe re, có khi tốt hơn cả có mình.
Người đàn bà đủ mạnh, vì thế, ngay cả lúc nào cũng ở sẵn sàng trong tư thế đón lấy những rủi ro rơi trúng đầu, tư duy tích cực tới độ nghĩ nó là cơ hội để rèn luyện bản thân để trưởng thành. Đàn ông lại vì thế mà trở nên tàn nhẫn với họ. Nên họ toàn phải trưởng thành bằng những vết sẹo sâu sắc trong tâm hồn.
Thi thoảng mình cũng mơ hồ nhận ra thực ra trong những cuộc chiến trong mọi câu chuyện, kẻ mạnh lúc nào mà chẳng thua. Bá Kiến cuối cùng bị giết. Mụ dì ghẻ bị sét đánh. Macbeth rơi đầu. Dân gian giải thích vì họ ác quá. Nhưng sao không có ai trong truyện yếu đuối mà độc ác? Phải chăng trong sâu thẳm của chúng ta, lớn lên bằng truyện kể phương Đông, phim ảnh phương Tây, cứ là kẻ mạnh thì độc ác, đay nghiệt, chua ngua và yếu đuối tất nhiên hiền lành, đáng thương và rất đáng để được che chở?
Sao không bao giờ có ai nghĩ rằng không có kẻ mạnh là Bá Kiến thì lấy ai cho thuê đất lẫn cung cấp việc làm cho cả làng Vũ Đại có cái ăn. Sao không ai thấy không có mụ dì ghẻ ai nuôi cho Tấm khôn lớn? Không có Macbeth thì ai sẽ chiến thắng quân Na Uy và Ireland để tạo ra một quốc gia phồn thịnh cho Shakespear?
Sao không ai thấy Bá Kiến bị vợ cắm sừng vì nàng đang mơ tưởng đến anh Chí thì đáng thương lắm? Sao không ai để ý mụ dì ghẻ 2 đời chồng mất sớm (mà biết đâu cả 2 ông lúc chết đi đều đang mơ tưởng đến vợ cũ yếu đuối hiền lành), một tay nuôi cả hai đứa con vất vả với tất cả khát vọng phải đổi đời?
Tại sao chẳng có kết cuộc nào vui cho những người có muốn làm kẻ mạnh?


Bai nay hay qua chi a :). Em cam on chi.
Trả lờiXóa