Người yêu xưa đã từng có với nhau
những giây phút đẹp 5,7 năm trước. Giờ gặp lại nhau, nheo mắt nhìn tôi và hỏi:
-
Em còn thương anh không?
Tôi bảo là có, em còn thương anh
rất nhiều. Anh ta cười phá lên, bảo tôi nói chơi hay sao. Nghe nói em đã trải
qua bao nhiêu mối tình, bây giờ vẫn còn thương anh à? Đấy, ngày xưa anh đã bảo
đừng chia tay. Bao nhiêu năm vẫn thấy anh tốt đẹp phải không? Hay bây giờ quay
lại với nhau đi, em vẫn còn thương anh và anh vẫn còn thích em lắm.
Tôi không biết giải thích sao cho
anh ấy hiểu rằng tôi chưa từng bao giờ chia tay anh ấy. Tôi chưa bao giờ ngừng
thương anh ấy cả. Vào năm đó, tôi đã bỏ đi, nhưng tôi hoàn toàn không chia tay
anh. Tôi chỉ chia tay với cảm giác muốn được sở hữu anh ta bằng mọi giá, chia
tay với việc giữ anh ta kè kè tháng tháng ngày ngày, chia tay với việc bực dọc
khi nhắn tin anh ta không trả lời, chia tay với chuyện vật vã khóc lóc mỗi khi
anh ấy thờ ơ lạnh lẽo. Tôi chia tay với sự luyến ái và nỗi đau xót vô vàn bên
trong bản thân mình, chứ tôi không chia tay anh ta.
Tôi không thể biết có cách nào để
mô tả với anh sự phân biệt rạch ròi giữa tình thương và luyến ái. Bản thân tôi vẫn
thường lầm lẫn giữa hai cảm xúc này. Vì cảm xúc nào cũng dịu dàng, cũng êm ái,
cũng dễ chịu. Nhưng nó chỉ khác nhau ở điểm, luyến ái thì đòi hỏi nhận lại,
tình thương thì không.
Luyến ái là thứ cảm xúc hai lưỡi,
nó vừa đẩy ta đến hạnh phúc tận cùng, nhưng rồi cũng cho ta xuống bùn chỉ trong
giây lát. Luyến ái đem đến trông đợi, mong ngóng, và mơ ước được đền đáp. Luyến
ái phủ lên người yêu một lớp lụa hồng, khiến anh ta tươi đẹp, rực rỡ, dù thực
ra anh ta không được toàn vẹn như thế. Luyến ái khiến ta thù hận, ghen tuông.
Luyến ái rất vị kỷ, nó khiến ta luôn muốn người yêu phải thế này, phải thế khác
và tất cả những sự mong ước đó chỉ để thỏa mãn điều mà ta tự mong ước và tưởng
tượng: một người yêu lí tưởng của riêng ta. Luyến ái, là vì mình, chứ không vì
người.
Trong tình yêu thường có cả luyến
ái lẫn tình thương. Luyến ái là một cô gái đỏng đảnh, dính mắc vào người yêu,
đòi hỏi anh ta phải thế này thế khác. Tình thương là một sự cho đi vô điều
kiện, giúp đỡ vô điều kiện, chẳng mong được đền đáp, chẳng đợi được sở hữu.
Tình thương thì đem lại hạnh phúc. Luyến ái đem lại say mê lẫn khổ đau. Tình
thương thì có thể ban phát cho cả bạn bè, cho họ hàng, đôi khi cho cả súc vật.
Luyến ái chỉ đến với những người rất thân yêu, những người ta rất muốn ở gần họ
và mong họ phải suốt ngày ở bên cạnh ta. Luyến ái khiến ta lệ thuộc và đau khổ.
Tình thương thì khiến tôi tràn ngập ánh sáng tự tại. Cho càng nhiều tình thương
càng hạnh phúc, mà dính mắc càng nhiều luyến ái thì càng thất vọng.
Nhiều năm liền, tôi luôn bị luyến
ái đè bẹp khi yêu. Luyến ái kéo tôi đi triền miên, đẩy tôi từ cảm giác vui tột
độ xuống thất vọng tột độ, rồi lại kéo tôi lên đỉnh của sung sướng. Nhiều năm
liền, tôi gọi đó là yêu hết mình. Đã yêu thì phải thế, phải tột cùng hạnh phúc
rồi tột cùng khổ đau. Tôi yêu những cảm giác nhanh, mạnh, những hổn hển của đam
mê và những âm thầm cay đắng của nước mắt. Tôi tự vẽ cuộc đời mình giống hệt
như phim điện ảnh và nghĩ rằng nó đẹp. Anh người yêu nào bị tôi luyến ái càng
nhiều thì càng khổ, bởi không đáp ứng nổi như thứ màu mè do tôi tự vẽ lên rồi
đòi hỏi. Anh nào càng ít bị luyến ái thì càng khỏe. Nhưng đời vốn dĩ tréo ngoe,
anh nào mình không có nhiều luyến ái với họ thì họ lại luyến ái với mình, cứ
theo tình tình chạy, chạy tình tình theo.
Càng lớn lên, tôi càng thấy tình
thương mới đẹp, còn luyến ái có gương mặt biến đổi như thể cô gái chích botox,
lúc phồng lên căng tràn đẹp đẽ, còn xẹp xuống thì như bà già đáng sợ. Khi luyến
ái “tiêm botox” thì ngập tràn hạnh phúc, nói với nhau những lời từ ái, trao cho
nhau những quyến luyến dịu dàng. Khi nó trở về nguyên trạng thì tình thương
cũng méo mó theo. Người ta thù hận, gọi nhau như những loài rắn độc.
Nên năm đó, tôi đã bỏ đi bởi tôi
thấy luyến ái làm khổ cả hai quá nhiều. Tôi buồn bã xót xa, anh ta nóng nảy
nguyền rủa. Tôi sợ hãi khi phải nhìn thấy mặt trái của luyến ái. Nhưng tình
thương thì chưa bao giờ dừng lại. Tôi vẫn thương người đã từng cùng tôi chia sẻ
vô số những kỷ niệm dịu dàng, vô số những quan tâm chăm sóc, vô số những món
quà vô hình dành tặng cho nhau. Tôi vẫn gặp anh ta thỉnh thoảng, và giúp đỡ khi
cần thiết. Mỗi lần đều ngập tràn niềm vui và ánh sáng. Tôi chỉ còn thương anh
ấy thôi, dịu dàng và thuần khiết, tôi không còn đòi hỏi bất kỳ điều gì ở anh ấy
nữa.
Đôi khi bạn trai cũ của tôi nửa
đùa nửa thật, ghen tuông bảo em thương bạn trai mới hơn hẳn anh. Ngày xưa em
được như thế thì đâu bỏ nhau. Tôi không biết cách nào để nói với anh ấy rằng,
bạn trai mới của tôi khổ hơn anh ấy rất nhiều. Vì luyến ái giờ đây lại quấn lấy
người mới, và anh ta luôn phải nhận tình thương đi kèm với tác dụng phụ như tức
giận, đòi hỏi, bực dọc… Tình thương tôi dành cho hai người thực ra cũng đều là
như nhau, tôi đều cầu chúc hạnh phúc họ, chỉ khác chăng, với người tôi còn
luyến ái, tôi nhất quyết lập kế hoạch để mình phải có mặt trong bức tranh viên
mãn đó. Nên tôi có thiên vị người mới hơn một chút, lo lắng anh ấy nhiều hơn
một chút, vì tôi biết, anh ta đang/đã và sẽ còn khổ hơn rất nhiều.
Đàn ông không hiểu nổi những suy
nghĩ phức tạp của tôi. Bạn trai cũ của tôi xuề xòa bảo rằng tôi xạo quá. Không
yêu nữa, nói đại đi, có gì mà phải ỡm ờ với anh. Ỡm ờ làm chi, không quay lại
thì nói không quay lại, nói thương nhau làm gì. Đến lượt tôi phá lên cười, thế
không nói thương, mà bây giờ nói “Ghét anh lắm đó!”, chẳng phải cũng là một câu
ỡm ờ nhiều tình y hay sao?
Cuối cùng thì, chúng tôi nhìn vào
mắt nhau. Đã không có một nụ hôn nào. Và
tôi thở dài thật sâu. Người ta không thể quay lại với nhau, vì thương thôi thì
không đủ…
Kiếm không ra nút Like ở đâu hết :)
Trả lờiXóaBài viết hay quá chị! Chị cho phép em được share nha chị! Em chúc chị có thật nhiều sức khỏe! =)
Trả lờiXóa