Một thị trấn nhỏ
Nằm nghiêng bên sông
Cũng biết nhớ mong
Bước chân ai đó
Những chiều áo đỏ
Anh theo nàng về
Những bước đường quê
Vương niềm thương nhớ
Hình như...cậu nhỏ
Tuổi vừa mười lăm
Nỗi nhớ trâm anh
Cất vào ngăn kéo
Họ còn quá nhỏ
Để ngỏ lời đầu
Nên hẹn lại nhau
Biết đâu...tìm lại
-------------------------------------------------------------------------------
Dòng đời chảy mãi
Mười năm trôi đi
Lúc thưở xuân thì
Hẳn còn cơ hội
Dòng đời rất vội
Dòng đời rất mau
Tình mỏng tìm nhau
Có còn nhung nhớ?
Nhưng....
Họ mơ cơ nghiệp
Họ đợi tương lai
Họ rượt đuổi hoài
Trong vòng sự nghiệp
Họ còn tham vọng
Chưa vội lời yêu
Nên hẹn lại nhau
Có duyên...tìm lại
--------------------------------------------------------------------
Thị trấn nho nhỏ
Vẫn đứng bên sông
Thấm thoát mười năm
Màu xưa có đổi?
Cuộc đời trăm mối
Họ chẳng đợi nhau
Ký ức không màu
Tình xưa nằm lại
Dòng đời chảy mãi
Cô đã theo chồng
Rồi một bóng hồng
Theo anh qua ngõ
Thị trấn nho nhỏ
Có còn bên sông?
Có tự hỏi lòng?
Tình đâu là thật?
---------------------------------------------------------------------------------
Đời không trăng mật
Đời không ngọt ngào
Đời vẫy tay chào
Những duyên không nợ
Những đêm thắt thở
Những ngày buồn tênh
Nỗi nhớ chênh vênh
Biết đâu tìm lại
Dòng đời chảy mãi
Cô chia tay chồng
Một thưở bóng hồng
Chào anh qua ngõ
Tình xưa còn mở
Lối nào? Cho ai?....
Đường xưa vẫn dài
Đi hoài có mỏi?
---------------------------------------------------------------------------------
Những đứa trẻ nhỏ
Chạy đuổi bên sông
Chúng có hiểu không?
Tình ơi, một thưở...
Họ không còn trẻ
Họ chưa đủ già
Nên bản tình ca
Xếp vào ngăn tủ
Cuộc sống quy củ
Xếp nếp trang đời
Họ sợ tiếng đời
Sợ con ... chưa hiểu !
Thị trấn nho nhỏ
Vẫn đứng bên sông
Thị trấn vẫn trông
Mối duyên ai đó
---------------------------------------------------------------------
Mười năm rồi nhỏ,
Chân vẫn bước hoài
Tình chớm phôi thai
Ướp trên tóc bạc
Bao năm đi lạc
Anh muốn gặp nàng
Những đóa phong lan
Tím màu thương nhớ
Đường xưa không mở
Cho mái đầu xanh
Nay đóa trâm anh
Có còn chờ đợi?
---------------------------------------------------------
Dòng đời rất vội
Dòng đời rất mau
Chẳng thể chờ nhau
Ôi, đời tuyệt vọng !
Tình xưa rất mỏng
Khắc trên mộ hồng
Kỷ niệm rất trong
Tan vào nhang khói
Đường xa vời vợi
Còn anh một mình
Chị ấy thiêng linh
Kiếp sau tìm lại.
Rồi đời chảy mãi......
-----------------------------------------------------------------------------------
Thị trấn nho nhỏ
Vẫn đứng bên sông
Có còn nhớ không?
Một thiên nằm mộng....
Nằm nghiêng bên sông
Cũng biết nhớ mong
Bước chân ai đó
Những chiều áo đỏ
Anh theo nàng về
Những bước đường quê
Vương niềm thương nhớ
Hình như...cậu nhỏ
Tuổi vừa mười lăm
Nỗi nhớ trâm anh
Cất vào ngăn kéo
Họ còn quá nhỏ
Để ngỏ lời đầu
Nên hẹn lại nhau
Biết đâu...tìm lại
-------------------------------------------------------------------------------
Dòng đời chảy mãi
Mười năm trôi đi
Lúc thưở xuân thì
Hẳn còn cơ hội
Dòng đời rất vội
Dòng đời rất mau
Tình mỏng tìm nhau
Có còn nhung nhớ?
Nhưng....
Họ mơ cơ nghiệp
Họ đợi tương lai
Họ rượt đuổi hoài
Trong vòng sự nghiệp
Họ còn tham vọng
Chưa vội lời yêu
Nên hẹn lại nhau
Có duyên...tìm lại
--------------------------------------------------------------------
Thị trấn nho nhỏ
Vẫn đứng bên sông
Thấm thoát mười năm
Màu xưa có đổi?
Cuộc đời trăm mối
Họ chẳng đợi nhau
Ký ức không màu
Tình xưa nằm lại
Dòng đời chảy mãi
Cô đã theo chồng
Rồi một bóng hồng
Theo anh qua ngõ
Thị trấn nho nhỏ
Có còn bên sông?
Có tự hỏi lòng?
Tình đâu là thật?
---------------------------------------------------------------------------------
Đời không trăng mật
Đời không ngọt ngào
Đời vẫy tay chào
Những duyên không nợ
Những đêm thắt thở
Những ngày buồn tênh
Nỗi nhớ chênh vênh
Biết đâu tìm lại
Dòng đời chảy mãi
Cô chia tay chồng
Một thưở bóng hồng
Chào anh qua ngõ
Tình xưa còn mở
Lối nào? Cho ai?....
Đường xưa vẫn dài
Đi hoài có mỏi?
---------------------------------------------------------------------------------
Những đứa trẻ nhỏ
Chạy đuổi bên sông
Chúng có hiểu không?
Tình ơi, một thưở...
Họ không còn trẻ
Họ chưa đủ già
Nên bản tình ca
Xếp vào ngăn tủ
Cuộc sống quy củ
Xếp nếp trang đời
Họ sợ tiếng đời
Sợ con ... chưa hiểu !
Thị trấn nho nhỏ
Vẫn đứng bên sông
Thị trấn vẫn trông
Mối duyên ai đó
---------------------------------------------------------------------
Mười năm rồi nhỏ,
Chân vẫn bước hoài
Tình chớm phôi thai
Ướp trên tóc bạc
Bao năm đi lạc
Anh muốn gặp nàng
Những đóa phong lan
Tím màu thương nhớ
Đường xưa không mở
Cho mái đầu xanh
Nay đóa trâm anh
Có còn chờ đợi?
---------------------------------------------------------
Dòng đời rất vội
Dòng đời rất mau
Chẳng thể chờ nhau
Ôi, đời tuyệt vọng !
Tình xưa rất mỏng
Khắc trên mộ hồng
Kỷ niệm rất trong
Tan vào nhang khói
Đường xa vời vợi
Còn anh một mình
Chị ấy thiêng linh
Kiếp sau tìm lại.
Rồi đời chảy mãi......
-----------------------------------------------------------------------------------
Thị trấn nho nhỏ
Vẫn đứng bên sông
Có còn nhớ không?
Một thiên nằm mộng....
Roxy
28/05/09
Mình viết văn khá dễ dàng nhưng không có khiếu làm thơ. Bài thơ duy nhất mình còn nhớ được là bài thơ viết khi chia tay người yêu đầu tiên. Bài thơ mà đến bây giờ anh ấy cũng chưa từng được đọc, để rồi hình như bực mình gì đó, mình đem sửa lại vài câu tặng cho người khác, hehehe. Từ sau đó trở đi, mình không nặn ra nổi câu thơ nào nữa dù mình vẫn có thói quen mỗi ngày đọc một bài thơ để giữ cho đời mộng mơ và thi vị. (Chắc bị trời phạt cái tội viết cho người này mà đem tặng người kia)
Vậy mà vì đâu trên chuyến xe lửa sáng nay, những câu thơ lũ lượt kéo nhau rượt đuổi, đến mức mình phải lấy cái mặt sau của business card để ghi lại ngay, không để nó chạy mất. Có lẽ vì chuyến xe lửa sáng nay đã đưa mình băng qua những sông, hồ, suối quá nên thơ, kể cả một nghĩa trang đầy ắp những bông hoa dại li ti trên thảm cỏ. Nước Bỉ đôi khi đẹp hơn mình tưởng. Có lẽ vì mình nghĩ đến lá thư dễ thương của mẹ. Mà cũng có lẽ vì mình đang nhớ một người hay một thứ gì rất mông lung, không thể gọi thành lời.
Mình làm thơ không tự tin như khi viết truyện. Nhưng bạn biết đó, mình không phải là nhà văn, nghề của mình là nghề kinh tế, nên mình không thể sản xuất truyện đại trà như mình viết report được. Khi mình tự nhiên mất hứng, mình không viết nổi chương 4 của truyện "La Vang huyền diệu", mặc dù có bạn sốt ruột đã nhắc mình khi nào viết tiếp số phận của anh chàng tên Minh đẹp trai với cô gái gốc Việt Julie và người đàn bà Kenzo quyến rũ. Vì vậy, trong thời gian chờ đợi, bạn coi như bài thơ này là phút quảng cáo 5' giữa chương trình vậy.
----------------------------------------------------------------------------------------------
Update năm 2011: Bài thơ này được viết riêng cho một người. Có lẽ người đó cũng không bao giờ biết đến bài thơ vì cậu ấy cũng sẽ mãi mãi không bao giờ hiểu nổi những dự cảm trong lòng tôi. Nên tôi đã quyết định không dành bài thơ này cho cậu ấy nữa, mà chỉ dành cho chính mình.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét