Phụ nữ đoan chính thì không có tình nhân.
Phụ nữ hạnh phúc thì không cần có tình nhân.
Làm một người phụ nữ đoan chính thì có hạnh phúc không?
------------------------------------------------------------------------------------------
Phụ nữ hạnh phúc thì không cần có tình nhân.
Làm một người phụ nữ đoan chính thì có hạnh phúc không?
------------------------------------------------------------------------------------------
Ở Âu Châu lạnh lẽo này,
Tôi cần một người đàn ông để yêu
Và cần có một người đàn ông để làm tình nhân.
****
Người tôi yêu cách nhau nửa vòng trái đất. Khi tôi ngủ thì chàng thức. Khi tôi thức thì chàng ngủ. Tôi chong mắt suốt đêm, ngồi đợi hoài cái mặt IM cười nham nhở.
Tình nhân thì ở rất gần. Những đêm chong mắt đợi người đàn ông chân chính của mình, tình nhân đem cho tôi một cái khăn ấm, bảo rằng “Mắt em kìa, thâm quầng xấu quá”.
***
Tôi nhớ người yêu rất nhiều. Sớm sớm ngày ngày. Nói bao nhiêu lần không đủ. Người yêu bảo “Anh nhớ em”, rồi hết, im lặng để tôi triền miên trong nỗi nhớ.
Tôi gọi cho tình nhân, bảo “Em nhớ anh ấy”. Tình nhân trả lời “Khi nào nhớ anh ấy thì đến chỗ anh”.
***
Người tôi yêu da vàng, tóc đen, nói cùng thứ tiếng mẹ đẻ, nhưng thích chen vào ngôn ngữ thứ hai.
Tình nhân tôi da trắng, tóc vàng, nói với nhau bằng ngôn ngữ thứ ba, hay thích chen vào tiếng Việt.
****
Tôi ngồi ở đầu này ở thế giới, nghe những tiếng thở than, vuốt ve người đàn ông mình yêu “Em hieu anh” chẳng hề có dấu, cố nghĩ rằng mình hiểu và chia sẻ một mớ bong bong rối như tơ trong lòng người.
Tình nhân ngồi cùng tôi ở một đầu thế giới, lắc đầu “I can’t understand you” rồi ôm tôi vào lòng khi tôi còn chưa hiểu nổi mình muốn gì trong cuộc đời này.
***
Tôi sung sướng nghe người yêu bảo “Anh thích em để tóc dài, anh không thích em mặc váy ngắn”, ngoan ngoãn chụp một kiểu ảnh váy dài, tóc xõa, tha thướt che dấu bộ dạng ngông cuồng tối tối trong những quán rượu không ai hay.
Tình nhân xốc tôi đi khỏi quán rượu trong những cơn buồn nửa tỉnh nửa say, tôi gào lên “Anh là cái gì mà can thiệp tự do của em?”
***
Tôi khóc ba ngày chỉ vì một cái tin phong phanh có kẻ thứ ba nào đấy ve vãn người yêu.
Tình nhân đưa cho tôi xem một quyển album đầy hình cô bạn gái phương xa. Tôi hý hửng khen “Chị ấy xinh quá!”.
****
Tôi xếp vali về với người yêu.
Tình nhân cùng tôi xếp vali, cẩn thận gói hộ tôi quà cho anh ấy.
Đêm cuối cùng, tôi nói với tình nhân “Em sắp được gặp anh ấy”.
Đêm cuối cùng, tình nhân nói với tôi “Anh sắp xa em”.
***
Tôi nói với người yêu “Hãy để em đi theo anh đến bất cứ nơi nào mà anh sống”.
Rồi ngày hôm sau khóc nức nở với tình nhân vì cuối cùng người yêu vẫn bỏ tôi đi. Tình nhân nói rất nhỏ “Hãy về lại với anh”.
Tôi nói với người yêu “Nếu mất anh thì em sẽ chết”
Tình nhân và tôi nói với nhau “Mất nhau thì chúng ta sẽ sống rất tốt với bạn đời của mình, thế nhé !”
***
Tôi đau đớn vì người yêu, rất nhiều, rất nhiều.
Tôi chưa bao giờ đau đớn vì tình nhân của mình.
****
Ở đầu dây điện thoại bên này, tôi hỏi “Tình nhân hỡi, vì sao em lại luôn hạnh phúc vì anh? Vì sao em luôn đau khổ vì anh ấy”
Vì sao em cần mặt cười IM hơn một chiếc khăn ấm?
Vì sao em cần nỗi nhớ nhung hơn một vòng tay?
Vì sao em cần người xem ảnh để bình phẩm em vì một chiếc váy ngắn mà không cần người bảo vệ em khỏi những nguy hiểm rập rình?
Vì sao em cần sự dằn vặt vì ghen tuông mà không chọn sự sẻ chia thanh thản?
Vì sao em cần người để tặng quà mà quên luôn người giúp em gói ghém tất cả quà tặng ấy?
Vì sao? Vì sao? Vì sao?
***
Rất lâu, tình nhân trả lời em “Vì em yêu anh ấy”.
Vì nếu em yêu anh, em cũng sẽ đau khổ y như vậy.
Trong đời này em đi tìm thứ gì?
Hạnh phúc, hạnh phúc, hạnh phúc?
Hay đau khổ, đau khổ, đau khổ?
Ai đem đến hạnh phúc và ai đem đến khổ đau?
Em sẽ chọn ai?
Xin lỗi tình nhân,
Em là một phụ nữ đoan chính
Không còn tình nhân.
Và không bao giờ hạnh phúc.
(Tháng 8/2009 - Em viết bài viết này khi đang đọc Baby Thương Tuệ, khi đang đau vì người đó và khi đang nhớ anh, rất nhiều...)
Tôi cần một người đàn ông để yêu
Và cần có một người đàn ông để làm tình nhân.
****
Người tôi yêu cách nhau nửa vòng trái đất. Khi tôi ngủ thì chàng thức. Khi tôi thức thì chàng ngủ. Tôi chong mắt suốt đêm, ngồi đợi hoài cái mặt IM cười nham nhở.
Tình nhân thì ở rất gần. Những đêm chong mắt đợi người đàn ông chân chính của mình, tình nhân đem cho tôi một cái khăn ấm, bảo rằng “Mắt em kìa, thâm quầng xấu quá”.
***
Tôi nhớ người yêu rất nhiều. Sớm sớm ngày ngày. Nói bao nhiêu lần không đủ. Người yêu bảo “Anh nhớ em”, rồi hết, im lặng để tôi triền miên trong nỗi nhớ.
Tôi gọi cho tình nhân, bảo “Em nhớ anh ấy”. Tình nhân trả lời “Khi nào nhớ anh ấy thì đến chỗ anh”.
***
Người tôi yêu da vàng, tóc đen, nói cùng thứ tiếng mẹ đẻ, nhưng thích chen vào ngôn ngữ thứ hai.
Tình nhân tôi da trắng, tóc vàng, nói với nhau bằng ngôn ngữ thứ ba, hay thích chen vào tiếng Việt.
****
Tôi ngồi ở đầu này ở thế giới, nghe những tiếng thở than, vuốt ve người đàn ông mình yêu “Em hieu anh” chẳng hề có dấu, cố nghĩ rằng mình hiểu và chia sẻ một mớ bong bong rối như tơ trong lòng người.
Tình nhân ngồi cùng tôi ở một đầu thế giới, lắc đầu “I can’t understand you” rồi ôm tôi vào lòng khi tôi còn chưa hiểu nổi mình muốn gì trong cuộc đời này.
***
Tôi sung sướng nghe người yêu bảo “Anh thích em để tóc dài, anh không thích em mặc váy ngắn”, ngoan ngoãn chụp một kiểu ảnh váy dài, tóc xõa, tha thướt che dấu bộ dạng ngông cuồng tối tối trong những quán rượu không ai hay.
Tình nhân xốc tôi đi khỏi quán rượu trong những cơn buồn nửa tỉnh nửa say, tôi gào lên “Anh là cái gì mà can thiệp tự do của em?”
***
Tôi khóc ba ngày chỉ vì một cái tin phong phanh có kẻ thứ ba nào đấy ve vãn người yêu.
Tình nhân đưa cho tôi xem một quyển album đầy hình cô bạn gái phương xa. Tôi hý hửng khen “Chị ấy xinh quá!”.
****
Tôi xếp vali về với người yêu.
Tình nhân cùng tôi xếp vali, cẩn thận gói hộ tôi quà cho anh ấy.
Đêm cuối cùng, tôi nói với tình nhân “Em sắp được gặp anh ấy”.
Đêm cuối cùng, tình nhân nói với tôi “Anh sắp xa em”.
***
Tôi nói với người yêu “Hãy để em đi theo anh đến bất cứ nơi nào mà anh sống”.
Rồi ngày hôm sau khóc nức nở với tình nhân vì cuối cùng người yêu vẫn bỏ tôi đi. Tình nhân nói rất nhỏ “Hãy về lại với anh”.
Tôi nói với người yêu “Nếu mất anh thì em sẽ chết”
Tình nhân và tôi nói với nhau “Mất nhau thì chúng ta sẽ sống rất tốt với bạn đời của mình, thế nhé !”
***
Tôi đau đớn vì người yêu, rất nhiều, rất nhiều.
Tôi chưa bao giờ đau đớn vì tình nhân của mình.
****
Ở đầu dây điện thoại bên này, tôi hỏi “Tình nhân hỡi, vì sao em lại luôn hạnh phúc vì anh? Vì sao em luôn đau khổ vì anh ấy”
Vì sao em cần mặt cười IM hơn một chiếc khăn ấm?
Vì sao em cần nỗi nhớ nhung hơn một vòng tay?
Vì sao em cần người xem ảnh để bình phẩm em vì một chiếc váy ngắn mà không cần người bảo vệ em khỏi những nguy hiểm rập rình?
Vì sao em cần sự dằn vặt vì ghen tuông mà không chọn sự sẻ chia thanh thản?
Vì sao em cần người để tặng quà mà quên luôn người giúp em gói ghém tất cả quà tặng ấy?
Vì sao? Vì sao? Vì sao?
***
Rất lâu, tình nhân trả lời em “Vì em yêu anh ấy”.
Vì nếu em yêu anh, em cũng sẽ đau khổ y như vậy.
Trong đời này em đi tìm thứ gì?
Hạnh phúc, hạnh phúc, hạnh phúc?
Hay đau khổ, đau khổ, đau khổ?
Ai đem đến hạnh phúc và ai đem đến khổ đau?
Em sẽ chọn ai?
Xin lỗi tình nhân,
Em là một phụ nữ đoan chính
Không còn tình nhân.
Và không bao giờ hạnh phúc.
(Tháng 8/2009 - Em viết bài viết này khi đang đọc Baby Thương Tuệ, khi đang đau vì người đó và khi đang nhớ anh, rất nhiều...)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét