Chủ Nhật, 7 tháng 8, 2011

Đi về phía 30





Thời gian như một chuyến xe không thắng, vội vã đến, vội vã đi. Có người ngồi trong xe thích nhìn về phía sau, thảng thốt thấy thanh xuân trôi qua vội vã. Có người thích nhìn về phía trước, âu lo không hiểu mình sẽ đi đâu và cùng ai trong đời.

Nếu có một lứa tuổi thường quanh quất nhìn trước nhìn sau nhất trên những chuyến xe thời gian, có lẽ là khi gần tiến về phía 30.

Đã bao nhiêu thứ đến và đi trong đời. Nhiều thứ đã có như danh vọng, như tiền, như tự do. Nhiều thứ đã ra đi như người tình, như niềm tin. Có những thứ sắp đánh mất như tuổi trẻ. Lại nhiều thứ sắp tới như gánh nặng, như trách nhiệm, như gia đình.

Phụ nữ càng gần đến 30 thì càng chông chênh, càng hoang mang giữa những lựa chọn. Tình yêu hay danh vọng. Nhan sắc hay tiền. Hoang dại hay an phận. Phụ nữ càng đánh đổi lại càng nuối tiếc, càng thấy mình sai lầm.

Càng có thêm nhiều thứ lại càng thấy mình sắp mất đi nhiều thứ. Nếu có một lớp học dạy định giá các lựa chọn trong đời, tôi tin có vô số nữ giới xếp hàng theo học. Trong số họ, chắc không mấy người tin vào phương pháp định giá nhưng họ cần một chỗ dựa nào đấy trong cuộc chạy đuổi điên loạn theo vô số mục đích của đời mình.

Khó khăn hay thật dễ dàng lừa lọc phụ nữ tuổi này? Những đòn đau của cuộc sống họ đã nếm trải, đã gồng mình gánh chịu những bạc bẽo, dối gian. Không có phụ nữ tuổi nào đến với ái tình nhiều nghi ngại như phụ nữ đang ngả về phía ba mươi. Bởi bóng ma của quá khứ còn đè nặng, mà tương lai thì không còn cách nào khác là tiếp tục đi. Ái tình với họ, giờ đây, đáng sợ như một thứ thuốc độc có thể giết chết mình bất kỳ lúc nào.

Nhưng kỳ lạ thay, càng khiếp sợ thì phụ nữ càng thèm khát. Đó là lúc họ trở nên hoang dại hơn bao giờ hết. Phụ nữ, khi đã vượt qua ngưỡng một nửa con dốc 20, thì sẵn sàng làm kẻ thứ ba, sẵn sàng treo biển tuyển tình nhân, sẵn sàng giành giật, cướp đoạt, thậm chí là tự sát, báo thù – những điều mà chỉ cần trẻ đi vài tuổi, họ không bao giờ dám nghĩ tới. Một lần, cô bạn thân nói với tôi “Nếu được đánh đổi hết tất cả tiền bạc, địa vị, nhan sắc để lấy một người đàn ông yêu thương mình suốt đời thì cũng đổi”. Tôi rùng mình nhớ lại, chỉ một vài năm trước đó, chúng tôi đã sẵn lòng vứt bỏ đàn ông để làm những phụ nữ đầy thành tựu mà cô đơn.

Phụ nữ, vì thế, trở nên vừa đáng sợ, vừa đáng thương.

Làm sao thoát được sức cám dỗ tỏa ra từ những người đàn bà đang bước về phía ba mươi? Họ là tổng hợp của tất cả những gì mâu thuẫn nhất trong cuộc đời. Tôi đã gặp vô số đàn bà ở tuổi này, điểm chung ở họ, là vừa khôn khéo, vừa mu muội - vừa toan tính, vừa ngây thơ - vừa bản lĩnh, lại vừa dễ dàng lạc lối. Đàn bà, vì thế, khiến đàn ông vừa mê mệt lại vừa ngại ngần. Có lần, ngồi cạnh nhau trong một quán rượu nhỏ, người yêu cũ của tôi bất chợt nói “Yêu em năm 18 hay yêu em năm 30 dễ dàng hơn yêu em lúc này rất nhiều”. Đó là một câu nói tinh tế. Bởi khi yêu năm 18, tôi đã không đòi hỏi gì hơn những phút giây thăng hoa lãng mạn của tình yêu. Đến năm 30, biết đâu tôi chỉ còn mong rước được một gã biết đi đi về về với gia đình. Ở tuổi này, tôi khát khao cả nồng nàn và trách nhiệm, vừa thèm muốn hình thức, vừa đam mê nội tâm, những thứ chắc chỉ có thể tìm thấy ở một người đàn ông phi thường.

Tôi đang viết những dòng chân thành cho chính mình. Bản tính ích kỷ khiến tôi hầu như không thể dành câu chữ của mình cho ai khác, nhưng sau mỗi lần publish, tôi đều nhận được không ít những comment đồng cảm. Những bạn gái đi cùng tôi trên chặng đường của lứa tuổi, chúng ta đã rất giống nhau, có phải không? Dù đang sắm vai một phụ nữ độc thân can đảm, một ả đào gian xảo trên tình trường, hay những người đàn bà yên ấm trong yêu thương, chúng ta, có lẽ, vẫn gặp nhau ở những hoang mang. Kẻ đang hạnh phúc lo sợ không biết đến lúc nào mình đánh mất, kẻ trúng thương không biết còn phải tiêu tốn bao nhiêu đàn ông để tìm được hạnh phúc, người đã bình yên không rõ trận bão lòng nào rồi đây sẽ trở lại. Nên không khó để chúng ta nhận ra nhau phía sau những ly rượu và ánh đèn màu. Hoan lạc, cuối cùng đã không che dấu được sự thật: Thứ chúng ta dễ dàng đánh mất nhất trong đời, không phải tiền, không phải sự nghiệp, mà là đàn ông.

(Ngày cuối tháng 8/2008 ở Himiko Visual Café. Thích ngồi đây, tĩnh lặng và mơ màng nhìn mưa bay qua thành phố. Tôi biết mình đang nhớ da diết những con mưa nhỏ hạt giữa lòng nước Bỉ. Trời ạ, ăn không ngồi rồi lâu quá nên đâm ra lãng mạn một cách quái gở thì phải



P/S: Đúng hai năm sau kể từ ngày tôi viết bài viết này, tôi thấy bài viết bắt đầu sai. Tôi sắp đổ hẳn sang 30 và bước qua nó rồi thì phải.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

LinkWithin

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...